Khung cảnh ngôi nhà thuê của Hà Tiểu Mễ. Khuôn viên sân nhỏ, xung quanh đều là nhà lầu sang trọng, với đồng tiền ít ỏi của viết tiểu thuyết thì Hà Tiểu Mễ chỉ thuê nỗi căn nhà cấp bốn thôi. Đổi lại các cô chú hàng xóm xung quanh rất yêu mến cô, các chị em gái trong xóm hay mượn tiểu thuyết của cô đọc và họ rất mến mộ cô tài năng của cô.
Hà Tiểu Mễ là trẻ mồ côi, được Hà Duật Đông nhận nuôi khi vợ ông sinh khó qua đời. Ông rất yêu vợ không muốn thêm bước nữa, và nhớ lời trăn trối của vợ muốn con gái sau này xinh đẹp, hiếu thảo chăm sóc ông, bà đã kịp đặt tên cho con gái là Hà Tiểu Mễ.
Tuy nhiên bà tắc thở thì cô con gái cũng yểu mạn luôn.
.......
"Reng reng" Tiếng chuông điện thoại reo liên tục.
Hà Tiểu Mễ tỉnh dậy trên chiếc giường êm ái, bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, phản xạ tự nhiên đưa tay qua muốn mò lấy chiếc điện thoại mà theo thói quen để ở vị trí đó. Mắt nhắm nghiền ý thức còn lơ mơ, cô cảm giác bàn tay sờ chạm trúng vật thể gì đó mềm mềm, ấm nóng, mò mẫm hồi lâu thì có cả hơi thở phà vào ngón tay trỏ.
Tiểu Mễ mở dần mắt lên, giật mình phản xạ tự nhiên chân chống đẩy nệm giường lùi về sau chạm lưng vào tap đầu giường.
Nhìn người đàn ông điển trai trong áo somi trắng quần âu, còn đang say giấc.
Tiểu Mễ la to:
"Anh anh..là ai sao trên giường tôi?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ban-gai-ngot-ngao-cua-thieu-gia-nhieu-tien/2699083/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.