"Ừ, cảm ơn cậu hiểu cho mình!"
"Haiz, bạn bè đừng mãi treo câu cảm ơn ở cửa miệng."
Chung Hân thấy việc giúp Tiểu Mễ sẽ có lợi cho việc cô tiếp cận Ôn Dịch Phàm hơn.
"Tiểu Mễ mình ở nhà cậu vài hôm được chứ?"
Nghe câu nói Ôn Dịch Phàm hạ quyển tiểu thuyết khỏi tầm mắt ngồi bật dậy nghiêm chỉnh, liếc nhìn Chung Hân, nghĩ con nhỏ tiểu thư này muốn bày trò à, mình ở đây mà cô ta muốn ở chung sao?.
Tiểu Mễ cũng hết hồn không kém gì Ôn Dịch Phàm. Cô nghĩ một mình Ôn Dịch Phàm đã làm cô rối bù đầu, giờ thêm cô tiểu thư nhà giàu chen chút trong căn nhà tồi tàn này sao?
"Chung Hân, cậu không đùa à?"
"Không lần này nói thiệt!"
Ôn Dịch Phàm ánh mắt lườm Chung Hân.
"Không được!"
Tiểu Mễ tròn mắt nhìn Ôn Dịch Phàm.
"Ôn Dịch Phàm, anh làm gì vậy? Đây là là nhà của tôi, tôi cho ai ở đâu tới lượt anh lên tiếng!"
Ôn Dịch Phàm gằn giọng: "Hà Tiểu Mễ, cô không sợ à?"
Tiểu Mễ nét mặt tỏ vẻ ngạc nhiên với câu nói trên, nghĩ Chung Hân ở thôi mà cô nghèo mạt rệp có gì mất mà phải hối hận.
"Ôn Dịch Phàm, anh điên à, Chung Hân có thù với anh sao? Cứ phải gắt lên thế?"
Ôn Dịch Phàm siết chặt nắm đấm phát ra âm thanh. "Rắc. "
"Hà Tiểu Mễ, tôi đã nhắc cô trước, sau này cô sẽ phải hối hận đấy!"
Dứt lời Ôn Dịch Phàm ném thẳng quyển tiểu thuyết Thiếu Gia Đáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ban-gai-ngot-ngao-cua-thieu-gia-nhieu-tien/2699035/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.