Tiểu Mễ mới đầu có vui, tuy nhiên cô dập tắt ngay cái suy nghĩ nhờ vả Ôn Dịch Phàm. Căn bản là không thể dựa vào người có tiền.
Chung Hân nghĩ thầm Ôn Dịch Phàm rõ ràng yêu Tiểu Mễ rồi, giờ không xen vào tách ra, sau này Tiểu Mễ yêu Ôn Dịch Phàm thì khó mà chen vào.
"Ôn Dịch Phàm...anh trong sách chui ra mà, có tiền sao?"
Ôn Dịch Phàm biết Chung Hân cố tình hỏi thế, nhầm uy hiếp, anh phóng ánh mắt lửa đạn vào cô bạn thanh mai trúc mã tâm cơ, gằn giọng:
"Chung tiểu thư, chuyện tôi từ đâu chui ra không quan trọng, miễn tôi có tiền là được, miệng của Chung tiểu thư có thể khâu lại rồi đó." Kết thúc câu nói là một cái trừng mắt đầy dao găm.
Chung Hân biết đây là cảnh cáo, mà càng thế càng phải diệt trừ cô bạn thân ngán đường đến trái tim Ôn Dịch Phàm, cô liền chuyển chủ đề.
"Tiểu Mễ, mình đói rồi, đi ăn với mình nha."
Tiểu Mễ hả miệng chưa kịp nói, Ôn Dịch Phàm đã bay vô cướp lời: "Không được."
Tiểu Mễ trừng mắt: "Ôn Dịch Phàm...anh đừng có quá đáng."
Dứt lời liền kéo Chung Hân ra ngoài.
Ôn Dịch Phàm nổi quạo thiệt sự, giây phút nào mà Chung Hân bên cạch Tiểu Mễ, thì chắc chắn có ngày tên Chung Tinh kia cũng có cơ hội chen vô tình cảm hai người. Anh phải nhanh chóng giải quyết viện phí cho cha Tiểu Mễ, anh bốc điện thoại gọi ngay cho Trắc Du.
Trắc Du bắt máy.
[Tôi nghe.]
"Trắc Du, cậu giúp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ban-gai-ngot-ngao-cua-thieu-gia-nhieu-tien/2699014/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.