"Ừ, anh có thể thương lượng với cô tiểu thư cứng đầu đó, cơ may tuy chỉ có 1%, nhưng vẫn gọi là có tia hy vọng." Kết thúc câu nói bằng nụ cười ám muội, Trắc Du biết rõ Chung Hân cực kỳ thích Ôn Dịch Phàm, đeo đuổi thiếu điều cả thế giới biết, lại rất cứng đầu.
Sau khi lắng nghe lời nói của Trắc Du. Ôn Dịch Phàm trở về nhà Tiểu Mễ. Anh bấm chuông.
"Reng reng."
Chung Hân mở cửa ra, nở nụ cười tiếp đón, trái lại khuôn mặt Ôn Dịch Phàm lạnh tanh, khiến nụ cười tắt hẳn.
Ôn Dịch Phàm ngồi xuống sofa, Chung Hân liền ngồi xuống bên cạnh, với tay gọn trái cái, khẽ hỏi:
"Dịch Phàm, tâm trạng anh không tốt sao?"
"Ừ." Ôn Dịch Phàm trả lời một tiếng, sau đó quay sang đảo mắt nhìn tổng thể người Chung Hân. Chung Hân lần đầu tiên được người trong mộng ngó tới, tất nhiên khoái rồi, liêm sỉ gì tầm này. Cô ôm chầm Ôn Dịch Phàm.
Ôn Dịch Phàm bị ôm bất ngờ phản xạ vung tay đẩy Chung Hân té xuống sàn, phủi người chỉnh lại áo tươm tất, liếc ánh mắt đầy tức giận: "Cô không có tự trọng à?"
Chung Hân đứng dậy trưng vẻ mặt ủ dột, ngồi đối diện Ôn Dịch Phàm. Ôn Dịch Phàm thấy bộ dạng đó liền, quay mặt hướng khác để che đi nét mặt áy náy. "Cô có thể hủy hôn ước không?"
Chung Hân đang buồn tỉnh ngay, cụm từ "hủy hôn ước" cô như sụp đổ hẳn. Suốt thời gian dài cô cố bồi đắp tình cảm, mong ước duy nhất là được gả cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ban-gai-ngot-ngao-cua-thieu-gia-nhieu-tien/2698999/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.