"Meo meo..." Con mèo trắng nhảy lên mép giường, Chung Tinh ôm nó vào lòng vuốt ve, thì thầm: "Mèo con...yên tâm...tao sắp mang chủ nhân của mày về đây rồi!"
[.............]
Hôm sau Ôn Dịch Phàm đã cử người đến Trầm Gia mang tất cả đồ đạt vật dụng đến biệt thự hoa oải hương.
Tiểu Mễ hôm nay cũng đến bệnh viện thăm cha, hơn một tháng nay bệnh cha cô lại trở nặng. Sang giai đoạn cuối rồi, bác sỹ thông báo cho cô biết chỉ có thể sống thêm một tháng nữa. Cô thật sự không tài nào tập trung viết lách, người thân duy nhất của cô chỉ có cha. Cố gắng cỡ nào thì số phận không thay đổi được.
Sau khi rời bệnh viện Thiên Ái. Tiểu Mễ lái xe đến công viên Ước Nguyện, tại công viên này có một hồ nước có bức tượng tạo hình viên ngọc to màu xanh biển. Người ta truyền tai nhau rằng chấp tay thành tâm mong ước trước viên ngọc đó, điều tốt lành đến.
"Tiểu Mễ em khoẻ không?"
Tiếng nói quen thuộc của Chung Tinh vang lên. Tiểu Mễ quay lại thì anh ta đã đứng sát người cô. Cô dịch người lùi ra sau, thất thế xém té may mà Chung Tinh đỡ kịp kéo cô ngã vào lòng anh ta.
"Mễ Mễ em làm gì sợ anh dữ vậy?"
"Em không có! Sao anh ở đây?"
Tiểu Mễ vừa hỏi vừa đẩy anh ra, lách người đứng xa Chung Tinh. Điều này khiến Chung Tinh vô cung khó chịu. Anh thương Tiểu Mễ nhiều bao nhiêu càng ghét Ôn Dịch Phàm bấy nhiêu.
Ôn Dịch Phàm rõ ràng mang Tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ban-gai-ngot-ngao-cua-thieu-gia-nhieu-tien/2698903/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.