Trước khi khai giảng năm hai, Thẩm Phương Nguyệt đã quay lại ký túc xá để dọn đồ. Thực ra, phần lớn đồ đạc đã được cô đã chuyển đi từ trước, lần này chỉ còn lại một chút, một chiếc vali nhỏ là đủ để đựng hết.
Sau một năm sống chung, mọi người trong phòng ký túc đều đã quen thân với nhau, đặc biệt là với Thẩm Phương Nguyệt.
Thẩm Phương Nguyệt cứ thu dọn một lúc rồi cúi xuống nhìn, lại phát hiện ra trong vali mở sẵn có thêm một vài món đồ.
Cô bạn giường đối diện là một tín đồ làm đẹp: “Thỏi son này lên màu rất tự nhiên, tớ thấy hợp với cậu nên mang cho cậu một cây. Lúc nào để mặt mộc cũng có thể dùng… Nhét vào túi xách của cậu rồi đấy nhé.”
Tô Mâu: “Trăng Nhỏ, đây là đặc sản của quê tớ. Nếu thấy nhạt quá thì khi nấu thì cậu có thể cho thêm một chút ớt.”
Chị cả trong phòng – người lớn tuổi nhất và cũng là người điềm tĩnh nhất: “Cây phát tài pha lê này tớ mua cho mỗi người một cái. Cậu mang cái này về đặt ở hướng Đông Nam, bên dưới lót một tờ tiền, mệnh giá càng lớn càng tốt——”
Thẩm Phương Nguyệt cảm động: “Mọi người thật tốt… Nhưng mà có phải hơi sớm để cầu tài không? Không có cây học hành tấn tới à?”
“Phát tài không chia sớm muộn.”
Thẩm Phương Nguyệt gật đầu: “Ồ ồ, cậu nói đúng.”
Cuối cùng, mấy người đứng ở cửa ký túc xá, lưu luyến chia tay nhau.
“Huhuhuhu.” đôi mắt của Thẩm Phương Nguyệt ươn ướt, chóp mũi đỏ hoe, “Tớ cực kỳ không nỡ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ay-van-chua-biet-ban-dong/5221334/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.