Một kỳ thi đại học nữa đã khép lại đầy long trọng, những biển báo hạn chế giao thông, dây cảnh giới và rào chắn bên đường lần lượt được dỡ bỏ, cả thành phố lại trở về sự yên bình như thường ngày.
Một tuần sau, lễ tốt nghiệp của trường Sơn Thành được tổ chức như dự kiến. Nói là lễ tốt nghiệp nhưng thực chất chỉ là dịp để học sinh lớp 12 quay lại trường dọn dẹp lớp học và ký túc xá, tiện thể nghe các thầy cô dặn dò lần cuối trên sân thể dục.
Buổi lễ bắt đầu lúc ba giờ chiều nhưng sau khi tốt nghiệp, các cô cậu học sinh chẳng khác nào những chú chim đã có đôi cánh cứng cáp. Giáo viên cố gắng duy trì trật tự vài lần nhưng không ai chịu yên lặng, cuối cùng cũng mặc kệ.
Mọi người vừa nghe lãnh đạo phát biểu vừa thì thầm to nhỏ, đứng tụm năm tụm ba trò chuyện với nhau.
Không biết có phải là do những lời cuối cùng trước kỳ thi đại học của cô Cổ Hàm đã phát huy tác dụng hay không, nhưng sau khi so sánh đáp án đúng mà giáo viên gửi trong nhóm, cả lớp đều đạt kết quả như bình thường hoặc thậm chí vượt hơn cả mong đợi. Cả tập thể lớp 12/5 tràn đầy niềm vui, khuôn mặt ai cũng hớn hở, tiếng cười nói còn lớn hơn các lớp khác một chút.
Cố Tương tự tính điểm của mình được 691. Nghe xong, Thẩm Phương Nguyệt phấn khích ôm lấy tay cô ấy: “Vậy là cậu có thể vào Đại học Yến Kinh rồi! Tiểu Tương Tương! Chúng ta lại học cùng một thành phố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ay-van-chua-biet-ban-dong/5221325/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.