Thẩm Phương Nguyệt là vị khách thường xuất hiện trong những giấc mơ của Bùi Kỳ.
Khi còn nhỏ cậu thường mơ thấy cô cùng chơi trốn tìm với đám trẻ con trong xóm. Cậu tìm được Thẩm Phương Nguyệt đang trốn trong một góc, cô bé chắp tay, cười lấy lòng: Xin cậu đó Rùa, tha cho tớ một lần nhé!
Khi lớn hơn một chút, trong mơ Thẩm Phương Nguyệt xông vào phòng cậu, hốt hoảng nói: Xin cậu đó Rùa, cho tớ chép bài một chút đi!
Lớn hơn nữa, khi cậu lên lớp mười, 16 tuổi.
Trong mơ, gò má của Thẩm Phương Nguyệt đỏ bừng, trông giống hệt dáng vẻ mỗi lần cô vừa chạy xong 800 mét. Mồ hôi thì nhễ nhại, cô nằm trên giường cậu, th* d*c nắm chặt tay cậu, khẽ nói: Xin cậu đó Bùi Kỳ, hôn tớ thêm một lần nữa đi.
Cậu vẫn còn nhớ rõ đó là mùa đông lạnh nhất trong hơn mười năm qua ở Sơn Thành. Bùi Vĩnh Ân quên đóng tiền gas, hệ thống sưởi trong nhà không hoạt động. Cậu cũng chẳng buồn liên lạc với ông ta, cứ thế chịu lạnh suốt nửa mùa đông. Ngày hôm đó, cậu tỉnh dậy từ giấc mơ, cả người nóng ran, mồ hôi ướt đẫm——
Tình cờ thay, lúc đang phơi ga trải giường lại gặp Thẩm Phương Nguyệt.
Cô đứng trên ban công phía đối diện, ôm trong tay một chậu hoa định lén trộm để tặng cậu, vẻ mặt đầy bối rối: “Trời ẩm như thế này mà cậu lại giặt chăn à? …Này! Sao lại chạy thế… Bùi Kỳ!”
Sau đó, trong một khoảng thời gian, mỗi khi nhìn thấy cô, Bùi Kỳ luôn cảm thấy có lỗi, cố ý tránh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ay-van-chua-biet-ban-dong/5221313/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.