Bình thường học sinh học hành đã rất vất vả rồi, thế nên vào ngày hội thể thao tổ chức mỗi năm, các thầy cô đều ngầm hiểu mà nới lỏng kỷ luật.
Khán đài rộn ràng náo nhiệt, mọi người rì rầm trò chuyện, trên tay vẫn cầm theo mấy món ăn vặt.
Tống Triết giấu cả người mình trong chiếc áo khoác đồng phục, hai tay ôm chặt điện thoại, mải mê chơi game, đang chơi cao trào thì chân đột nhiên bị ai đó chạm vào.
Cậu ta nhanh nhẹn nhét điện thoại vào cạp quần, nhấc quyển sách trên đùi lên, kéo áo khoác xuống: “Có chuyện gì thế cô, em đang học bài đây— Vãi! Làm tớ sợ muốn chết. Tưởng cô Cổ tới bắt rồi chứ.”
Nhìn rõ người trước mặt, Tống Triết thở phào, quan tâm hỏi: “Sao rồi? Nhảy cao có va vào xà không?”
Bùi Kỳ nghe vậy cười lạnh, nghiêng người sang bên, để lộ Thẩm Phương Nguyệt phía sau.
Chỉ thấy Thẩm Phương Nguyệt ngẩng cao đầu, trên mặt là nụ cười tiêu chuẩn giả tạo như người mẫu quảng cáo. Cô giơ cao hai tay, một tay vòng ra sau đầu, tạo dáng giống hệt nữ minh tinh nóng bỏng trên lon nước dừa nổi tiếng— Chỉ là, thay vì lon nước dừa thì cô lại cầm một tấm giấy chứng nhận mỏng manh. Trên đó viết: Chúc mừng bạn học (Bùi Kỳ) đạt giải ba môn nhảy cao khối 11 tại Đại hội thể thao lần thứ 66 của Trường THPT Nhất Trung Sơn Thành. Trao tặng giấy khen này để khích lệ.
Thẩm Phương Nguyệt kiêu hãnh hếch chiếc cằm nhỏ, chiếc huy chương đồng lấp lánh ánh sáng dưới nắng.
Tống Triết: “….”
Bùi Kỳ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ay-van-chua-biet-ban-dong/5221292/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.