Buổi sáng hôm đó, sau mấy lần thử nói chuyện với Bùi Kỳ mà không nhận được hồi đáp, quay lại vài lần mà không bắt gặp ánh mắt của Bùi Kỳ, những tin nhắn gửi đi đều như đá chìm đáy biển, Thẩm Phương Nguyệt hối hận mà kết luận rằng…
Bùi Kỳ đang tức giận.
Thật ra Bùi Kỳ rất hiếm khi tức giận. Bình thường cô nói mấy câu linh tinh hay làm chuyện vô lý gì thì Bùi Kỳ chỉ cười lạnh đáp trả, cho đến khi một trong hai người thắng thế. Mặc dù gần như ngày nào cũng cãi nhau, nhưng sau mỗi lần cãi vã, họ lại hòa thuận như chưa có chuyện gì.
Thẩm Phương Nguyệt quen biết Bùi Kỳ bao nhiêu năm nay, số lần cô thấy cậu thực sự giận dữ đếm trên đầu ngón tay, mà phần lớn là vì chuyện của ba mẹ cậu.
Lần duy nhất cô nhớ Bùi Kỳ từng thật sự tức giận với cô là trước kỳ nghỉ hè.
Hôm đó cô nói với Bùi Kỳ rằng mình đã thích một người.
Lúc ấy Bùi Kỳ đang lười nhác lắp ráp bộ Lego, nghe vậy thì khựng lại, hồi lâu sau mới quay sang nhìn cô.
Hiếm khi cô thấy sắc mặt của Bùi Kỳ tệ như vậy.
Đôi mắt Bùi Kỳ vốn đã đen láy, khi lạnh lùng liếc nhìn xuống thì càng trở nên xa cách.
Thẩm Phương Nguyệt chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy Bùi Kỳ lạnh nhạt nói: “Thẩm Phương Nguyệt, cậu nhìn lại điểm thi cuối kỳ trước của mình đi. Cậu có tư cách để yêu sớm sao?”
Thẩm Phương Nguyệt sững người, lập tức cãi lại.
Cô đã quên lúc ấy hai người họ ầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ay-van-chua-biet-ban-dong/5221288/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.