“Lúc đó sao tớ lại quên mất là cậu ta gặp may, môn Toán cuối kỳ đạt điểm tối đa vậy chứ?!”
Trong cửa hàng bán đồ ăn vặt, Thẩm Phương Nguyệt xé vỏ kem que, vừa ăn vừa lẩm bẩm.
Cố Tương: “….”
Cố Tương bình tĩnh an ủi: “Bạn học à, kể từ khi cậu thua trận cãi vã này đã bảy tiếng trôi qua rồi, lời khuyên của tớ là hãy buông bỏ đi.”
Hơn nữa, Bùi Kỳ cũng đâu phải lần đầu thi toán được điểm tối đa, không thể nói là gặp may được.
Thẩm Phương Nguyệt cắn mạnh một miếng kem que, gật đầu: “Lần sau tớ nhất định phải thắng cậu ta.”
Hai người ăn kem xong, đúng lúc chuông vào lớp vang lên.
Lịch học của họ trong học kỳ này vẫn như địa ngục, các môn chính khoá luôn học liên tiếp. Ưu điểm duy nhất là chiều thứ Hai có hai tiết thể dục và âm nhạc liền nhau, đối với học sinh mà nói, điều này có nghĩa là buổi chiều học xong hai tiết đầu thì chẳng khác nào được tan học ngay và luôn.
Lớp họ nhiều nữ ít nam, tiết thể dục được chia thành ba hàng, hai hàng đầu là con gái, con trai xếp ở hàng cuối.
Thẩm Phương Nguyệt cao 1 mét 65, thuộc vào nhóm học sinh cao trung bình của các bạn nữ, nhưng lại là người cao nhất trong lớp, cô được giáo viên sắp xếp đứng ở cuối hàng thứ hai, phía sau là bạn nam cao nhất trong lớp.
Ánh nắng 4 giờ chiều vẫn gay gắt, như phủ lên sân thể dục một lớp màng hơi nóng ngột ngạt.
Lớp của họ lần này không chiếm được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ay-van-chua-biet-ban-dong/5221284/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.