Vẻ mặt của Vương Hào Kiệt lúc này muốn bao nhiêu sợ hãi thì sẽ có bấy nhiêu sợ hãi, hai tay bắt đầu run rẩy không thể điều khiển được. Quả thực Vương Hào Kiệt đối với sự uy hiếp của Hoắc Kỳ Vũ đã sợ đến xanh mặt.
“Tất… Tất nhiên là tôi không thể quên được công lao của ngài rồi, Hoắc thiếu, ngài… Chuyện vừa nãy… Ngài có căn dặn gì không ạ?”
Hoắc Kỳ Vũ hơi mỉm cười, khuôn mặt nhàn nhạt yên tĩnh nhìn Hào Kiệt đang vẫy đuôi trước tầm mắt, mái mới chậc lưỡi đáp lại.
“Là ai?”
Câu hỏi không đầu đuôi, nhưng vào tai của Vương Hào Kiệt như được sáng rõ, hắn ta nhanh chóng cúi gằm mặt xuống tỏ thái độ cung kính mà đáp lại:
“Là người nhà họ Phó, Phó Diệu Nghiên… Hoắc thiếu, thề có trời, tôi vẫn chưa làm gì Đàm tiểu thư… Ngài có thể du di cho tôi một lần này hay không? Ngài cũng biết gần đây tôi đang đến giai đoạn nước rút để tranh chức thị trưởng…”
Hoắc Kỳ Vũ chậc lưỡi, cảm thấy phiền với mấy lời lảm nhảm của hắn ta, sóng mắt hơi giao động, nhìn về khoảng không vô tận rồi mới khua tay.
“Hãy cảm tạ thân già của cha ngươi đã cứu ngươi ngày hôm nay đi. Nếu còn có chủ ý động đến người con gái ấy cho dù là một lần nào nữa thì đừng trách ta không nể tình.”
Vương Hào Kiệt khi biết bản thân đã được thoát một mạng liền vô cùng nhanh chóng mà cảm tạ anh. Không chờ đến một phút đã nhanh chóng rời khỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ay-la-do-toi-nuoi-lon/2573513/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.