Còn nghĩ cho Lâu Vĩnh uống nước xong rồi sẽ cho hắn ngủ một cách ngoan ngoãn trên giường, sau đó thì tự chính mình quên đi nụ hôn bất đắc dĩ lúc nãy đi. Ấy vậy mà Lâu Vĩnh tựa hồ muốn đảo loạn hoàn toàn kế hoạch cô vừa đặt ra.
Nói hắn không nghe lời cô khuyên bảo cũng không phải, bởi hắn vẫn rất nghe lời uống hết nước chanh, sau đó là tựa lên vai của cô, mặc cho cô kéo lê thân thể cao lớn kia lên giường. Mọi thứ sẽ là hoàn hảo nếu không có cú kéo ngược trở lại của Lâu Vĩnh, hại Đàm Nhu Nhi không phản ứng kịp, một đường rơi vào lồng ngực ấm áp của người đàn ông.
Nhưng cũng nhờ thế mà cô mới cảm thụ được hơi thở nóng rực đang phả lên trán mình, lơ đãng nhìn thấy yết hầu của nam nhân lên xuống một vòng, sau đó là âm thanh ấm áp như tiếng chuông đồng vang bên tai:
“Cơ thể anh bây giờ nóng đến muốn nổ tung, anh sắp không điều chỉnh tâm trí được nữa rồi… Bé con, em giúp anh được không?”
Lâu Vĩnh ngoài mặt mở miệng nhờ vả nhưng thực chất đã không thành thục mà luồn bàn tay của mình xuống bắp chân của Nhu Nhi, cằm hơi cúi xuống tựa lên đỉnh đầu của cô, thấp giọng năn nỉ.
“Có được không?”
Đàm Nhu Nhi cho dù thông minh cách mấy cũng bắt đầu phân vân, giờ phút này bị chính người mình thích dùng giọng điệu mềm mỏng này nhờ vả, thử hỏi xem có người phụ nữ nào vượt qua thứ cám dỗ vô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ay-la-do-toi-nuoi-lon/2573508/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.