Sau ngày đem cô đăng ký kết hôn được 3 ngày, Lâu Vĩnh nhận được lời mời dự tiệc của Hoắc gia, lý do của bữa tiệc chính là bọn họ đã tìm ra được vị tiểu thư đã bị mất tích vào 15 năm trước. Sẽ không có gì kỳ lạ cho đến khi bên trong tấm thiệp mời còn kèm thêm một tấm thiệp màu hồng khác, mà bên ngoài ghi gửi cho Đàm Nhu Nhi.
Hai người nhìn nhau, nhanh chóng tháo mở tấm thiệp đó ra. Ban đầu, Lâu Vĩnh còn tưởng mình bị chính tên cấu kết kia phản bội, nhưng không ngờ rằng khi mở tấm thiệp ra, bên trong là những lời cảm ơn rối rít của người nào đó gửi cho bé con nhà hắn, nhìn kiểu dáng chữ thanh lịch như vậy chắc hẳn không phải là do tên Hoắc Kỳ Vũ viết ra. Trong lòng có thêm phần an tâm một chút.
Đàm Nhu Nhi đọc xong bức thư đó, liền cười như được mùa, không biết vì sao lại ôm chầm lấy Lâu Vĩnh, đôi mắt ánh lên sự hạnh phúc khó thể diễn tả thành lời. Cô nhỏ giọng nói với Lâu Vĩnh:
“Lâu Vĩnh, em muốn được tham gia bữa tiệc này, có được không?”
Lâu Vĩnh cảm nhận nguy cơ mất vợ rất cao, không thèm nghĩ nhiều mà trực tiếp từ chối thắng thừng bằng một chứ “Không!” rất rõ ràng và rành mạch.
Đàm Nhu Nhi làm sao có thể dễ dàng chịu thua như vậy cơ chứ, cả ngày hôm đó cô bám lấy Lâu Vĩnh không buông, hắn đi đến đâu thì cô theo đến đó, một giây cũng không rời, mỗi lần đều nhỏ giọng năn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ay-la-do-toi-nuoi-lon/2573451/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.