Chương 2: Đội trưởng Lục
Anh nghiêng mặt sang một bên: "Đi qua đem người dẫn đi, chuẩn bị rút lui."
Chiến sĩ nhỏ nhanh chóng đi qua, nhấc người lên dắt đi.
Yến Hồi Ôn mấp máy miệng, vài lần muốn hỏi tên anh, đều bị nét mặt nghiêm túc lạnh lùng của anh đè nén trở về.
Cô rối rắm đến lòng bàn tay đều là mồ hôi, đang lúc nghiêng đầu do dự, liền nhìn thấy anh đứng dậy.
Vậy là tóc cô được tháo ra rồi? Yến Hồi Ôn vội vàng xiêu xiêu vẹo vẹo đứng lên từ mặt đất, một đường chạy chậm theo bước chân của anh xuống núi.
Dưới núi có vài chiếc xe vũ cảnh màu trắng oai phong đang chỉnh tề đỗ ở đó, các chiến sĩ nhìn thấy anh đi qua đều biểu hiện sự kính trọng. Một vị thượng úy lập tức chạy đến báo cáo tình hình với anh, anh vừa đi vừa lắng nghe, thuận tiện dặn dò thêm vài câu.
Đứng cách anh rất xa, Yến Hồi Ôn chỉ có thể dùng ánh mắt mong đợi mà nhìn.
Cô dùng ngón tay lung lay cái lỗ tai chó dài làm bằng vải trên chùm chìa khóa, vừa nãy, ngay lúc mạng nhỏ của cô sắp không giữ được, thì cái lỗ tai này bị rơi mất.
Vật này là của bà ngoại lúc chưa mất ở trong phật đường nhà cũ dùng từng mũi kim mà may, mấy đứa trẻ trong nhà đều có, đều thêu lên con giáp của bọn họ, bà ngoại làm thứ này để mong con cháu vui vẻ bình yên.
Lúc Yến Hồi Ôn đang sốt ruột
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xua-vi-mat-ong/3354473/chuong-2.html