*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tác giả: Thượng Phiến Nhược Thủy
Người dịch: Jie Lin
Càng đến gần Tống phủ, Tống Nghênh Hi càng cảm thấy ruột gan rối bời, Thẩm Hành đưa cho nàng một khối điểm tâm, bị nàng niết đến toàn là bã vụn.
Thẩm Hành vỗ vỗ những mảnh vụn trên váy nàng, không nhịn được cười: "Nàng có ý định nuôi chim đấy à?"
Tống Nghênh Hi xoắn chặt những đầu ngón tay, bày ra vẻ mặt so với khóc còn khó coi hơn.
Xe ngựa dừng trước cổng lớn Tống phủ, Thẩm Hành vuốt vuốt ống tay áo, thần sắc thản nhiên, còn mang thêm chút chế giễu, "Đi nào, Thẩm phu nhân."
Tống Nghênh Hi nghe thấy danh xưng này, trong lòng run rẩy, hai chân cứ như bị rót chì vậy, hơn nửa ngày sau mới đi vào cổng lớn.
"Ôi chao, trông mong đôi phu thê các con đến biết bao nhiêu!" Bạch thị vui mừng hớn hở bước ra từ đại sảnh, nhìn thấy Tống Nghênh Hi ở bên cạnh, đảo mắt đã thay đổi giọng điệu, "Đứng ngẩn ra đấy làm gì, còn không mau đi xuống dưới!"
Tống Nghênh Hi lui về phía sau lưng Thẩm Hành mà trốn, muốn nắm lấy tay của hắn, vừa được nửa đường lại rụt trở về.
Bạch thị thấy thế, lửa giận càng bốc lên, xông lên trước muốn quát tháo, mới phát hiện ra cách ăn mặc của Tống Nghênh Hi vô cùng khác biệt, lập tức giống như bị đấm cho một quyền vậy, trong đầu có thứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xua-o-thanh-nho/2781839/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.