Tác giả: Thượng Phiến Nhược Thủy
Người dịch: Khiết Lâm
Tống Nghênh Hi gần như bị hắn vân vê thành một vũng nước, rốt cuộc chỉ có thể nằm bò trên vai hắn, uyển chuyển ngâm nga, lắc lắc mông nhỏ chẳng biết là đang tránh né hay là vuốt ve.
Thẩm Hành để nàng tiết một lần trên tay mình, uốn cong hai cái chân nhỏ cho vào khe hở trên thành ghế, đặt ngay ngắn cự long đang bừng bừng phấn chấn, nhắm thẳng huyệt mềm, bàn tay to ôm trọn cặp mông tròn vểnh đè xuống, đầu rồng phá vỡ huyệt mềm, lấy thế không sao chống đỡ nổi mà một đường xông thẳng vào trong, trực tiếp chọc đến thịt mềm nơi chỗ sâu.
"A!" Tống Nghênh Hi sợ nhất là như vậy, cảnh tượng bị đâm đến thất thần vào đêm tân hôn kia lại rõ mồn một ngay trước mắt.
Vật kia của Thẩm Hành vốn đã thô dài, nếu như hắn làm chủ vận luật, thì còn thể khống chế nông sâu, tư thế nữ thượng vị như vậy, cả cây thô dài cứ thế cắm vào dũng đạo, ngay cả ngồi Tống Nghênh Hi cũng không dám ngồi xuống, nhưng cơ thể lại mềm nhũn không chịu được, huyệt nhỏ bọc ngoài côn th*t, gần như sắp bị chọc đến ngất đi rồi.
"A! Phu quân đừng mà... A a... Lên giường đi... Ưm a..."
Chưa được mấy lượt Tống Nghênh Hi đã không chịu nổi, khóc rưng rức cầu xin.
Thẩm Hành siết chặt lấy eo nhỏ của nàng giã thật mạnh vài cái, đâm đến cánh hoa run lẩy bẩy, mật dịch giàn giụa, mới ôm lấy người di chuyển sang giường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xua-o-thanh-nho/2781835/quyen-3-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.