Tác giả: Thượng Phiến Nhược Thủy
Người dịch: Khiết Lâm
Tri Hiểu đau đến mức cả người căng cứng, Diệp Chu cũng không hề tốt hơn chút nào cả. hoa huy*t căng mịn đẫm nước xoắn chặt lấy nam căn thô to, trướng đến phát đau.
"Xuýt... Hiểu Hiểu đừng kẹp chặt thế, thả lỏng... Ưm..."
Tri Hiểu cứng người, cơ thể ướt đẫm hồ hôi, căn bản không thể quan tâm đến thứ gì nữa, cho dù có nghe Diệp Chu nói như vậy, cũng đã hoàn toàn u mê hồ đồ.
"Ô... Ta, ta không biết..." Tri Hiểu nước mắt đầm đìa nói đến đáng thương, vật to lớn mà cơ thể đang bao bọc kia như phát bỏng, khiến nàng co thắt vách huyệt theo bản năng, căn bản không thể tự mình khống chế được, ngược lại càng kẹp càng chặt hơn.
Diệp Chu rên lên đau đớn, trực giác cho thấy nếu cứ tiếp tục như vậy bản thân sẽ đi tong luôn nửa cái mạng cũng không chừng. Đong đưa mông hẹp, để cây gậy lớn đang bị xoắn đến phát đau kia khẽ cọ xát vách trong, chậm rãi mở rộng đường đi lối vào. Một tay thì tìm kiếm hạt châu nhỏ được thịt mềm bao bọc giữa bộ lông mướt mịn, lôi kéo vuốt xoa, giúp thiên hạ chỉ vừa nếm thử tình dục thả lỏng cơ thể mà tiếp nhận hắn.
Dần dần, mật dịch dọc theo khe hở rồi rỉ ra ngoài, côn th*t ra vào trở nên trơn thuận, Diệp Chu bất tri bất giác mà tăng nhanh tốc độ, âm thanh da thịt va chạm phốc thử phốc thử vang vọng khắp sơn động.
"Ưm a... A..."
Diệp Chu thấy nàng thích ứng với tiết tấu này,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xua-o-thanh-nho/144045/quyen-2-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.