Tác giả: Thượng Phiến Nhược Thủy
Người dịch: Khiết Lâm
Trở về tiểu viện trong thành, Tri Hiểu mới cảm nhận được cảm giác có nhà. Mặc dù chỉ ở một mình, nhưng đâu đâu cũng lưu giữ lại ký ức của cha nương, nên không tính là cô đơn cho lắm.
Vừa đặt đồ xuống, Tri Hiểu đang muốn nấu nước tắm rửa, thì chợt nghe tiếng cửa lớn bị gõ vang.
"Ai đấy?" Tri Hiểu mở cửa, thấy rõ người đang tựa bên cạnh cửa kia, vẻ mặt phải nói là vô cùng đặc sắc, ngay lập tức muốn sập cửa lại.
Diệp Chu duỗi chân một cái, đỡ lấy khung cửa kiên quyết chen người vào trong.
Tri Hiểu không ngờ rằng hắn có thể theo đến tận đây, lại còn có dáng vẻ vô lại thế kia, ấm ức đến nỗi muốn rơi nước mắt, "Rốt cuộc ngươi muốn làm gì!" Tốt xấu gì cũng cứu hắn một mạng, không báo ân thì cũng thôi đi, còn cố sức bắt nạt nàng nữa!
Diệp Chu vuốt cằm, nói năng hùng hồn lý lẽ: "Ta nghĩ trái nghĩ phải, cảm động ơn cứu mạng của nàng, cuối cùng quyết định lấy thân báo đáp."
"..." Tri Hiểu ngây ngốc một hồi, vẻ mặt đau khổ nhìn hắn, "Ngươi có thể đừng lấy oán trả ơn không hả?"
Diệp Chu ôm ngực, giả vờ đau lòng, "Hiểu Hiểu nói vậy làm người ta tổn thương quá."
"Ngươi gọi bậy gì đấy!"
Tri Hiểu đỏ mặt gào lên, giọng nói mềm nhẹ cũng chẳng có sức uy hiếp gì mấy, Diệp Chu cà lơ phất phơ tựa người bên cạnh, híp mắt ngắm nàng, đúng là dáng vẻ cảnh đẹp ý vui.
"Nhìn cái gì mà nhìn! Ngươi đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xua-o-thanh-nho/144040/quyen-2-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.