Tác giả: Thượng Phiến Nhược Thủy
Người dịch: Khiết Lâm
"Ưm a... Ngươi là tên khốn nói không giữ lời...A a a!"
Mặc dù cổ tay của Mục Hâm Kỳ đã được cởi trói, nhưng chân thì vẫn bị buộc chặt, bị Vệ Hy quỳ ở chính giữa, vòng ôm lấy hông eo mà đâm xuyên, thật sự là kêu trời trời không biết kêu đất đất chẳng hay.
Cái tên khốn khiếp này, miệng nói bôi thuốc giúp nàng, lại đến thao cắm nàng!
Nghe vậy, Vệ Hy ngẩng đầu lên giữa hai bầu vú trắng như tuyết, liếm láp cái cằm nhỏ đang giương cao của nàng, cười đến ánh sao cũng phải lu mờ, "Lời này nói khi nào vậy, ta chưa từng cam đoan qua sẽ... không thao nàng." Nghiến chặt mấy chữ cuối cùng, Vệ Hy bỗng nhiên nhấc hông, thúc vào một cái thật sâu.
"A!" Mục Hâm Kỳ bị húc đến run cầm cập, mở to đôi mắt long lanh nước đập một cái lên bả vai rắn chắc của hắn.
Vệ Hy chẳng thèm đếm xỉa chút sức lực cỏn con ấy, hai bàn tay to không ngừng nhào nặn cánh mông vểnh cao, thoáng chốc lại ấn chặt chúng vào giữa háng mình, đôi mắt hẹp dài đen kịt dưới hàng mày rậm, hơi hơi híp lại, vô cùng phong lưu, "Xem ra nàng vẫn rất có tinh thần."
Mục Hâm Kỳ vừa nghe, nhất thời trở nên suy sụp, nhíu chân mày nhỏ nhắn cầu xin: "Ô... Ta thật sự không được nữa rồi..." Nếu không phải bị hắn ôm lấy, thì sớm đã tan thành một đống rồi. Dù như vậy, u huyệt vẫn theo bản năng mà mút hút lấy vật to lớn đang xâm nhập.
Vệ Hy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xua-o-thanh-nho/144031/quyen-1-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.