Tác giả: Thượng Phiến Nhược Thủy
Người dịch: Khiết Lâm
Đêm đó, lại là thời điểm mọi âm thanh đều yên lặng như tờ.
Vệ Hy cả người mặc y phục dạ hành qua lại như con thoi trên những chóp mái nhà trong thành, trong chốc lát đã tìm thấy phủ đệ của Lưu Nghĩa.
Vệ Hy ẩn nấp ở chỗ tối một lúc lâu, đợi được Mục Hâm Kỳ đi tiền viện dò thám trở về.
"Thế nào?"
Mục Hâm Kỳ kéo xuống mảnh vải đen che mặt, lộ ra gương mặt xinh đẹp, hơi hơi thở dốc, khinh bỉ nói: "Ban ngày còn thấy Lưu Nghĩa kia khóc đến chết đi sống lại, không nghĩ đến lại ăn ngon uống sướng, vui vẻ muốn chết!"
Vệ Hy không tỏ vẻ gì cả, dường như sớm đã đoán được mọi chuyện sẽ như thế này, mang theo Mục Hâm Kỳ nhảy xuống nóc nhà, âm thầm tiến vào phòng ngủ, lặng lẽ nấp trên xà nhà.
Trong phòng còn chưa đốt đèn, tối đen như mực, chỉ lộ ra một chút ánh trăng, vừa hay chiếu ngay trên mặt Vệ Hy, gương mặt tuấn lãng mơ hồ không rõ, mang theo chút thần bí mà lại mê hoặc lòng người.
Mục Hâm Kỳ lúc lắc đầu nhỏ, thầm mắng một câu "Nam sắc hại người", đợi nửa ngày cũng không thấy hắn có động tĩnh, không nhịn được cất tiếng hỏi: "Chúng ta cứ đợi như vậy thôi sao? Tên Lưu Nghĩa kia uống say rồi không trở lại thì biết thế nào?"
Vệ Hy lắc đầu, "Sẽ không, Tăng thị vừa mới chết, cứ cho là hắn không bận tâm, cũng phải làm ra vẻ mấy ngày, thêm nữa..."
Vệ Hy còn chưa dứt lời, đã nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xua-o-thanh-nho/144025/quyen-1-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.