Sau khi tới Hồng Môn Yến, tôi lại lái xe vòng quanh Hồng Môn Yến một vòng, chờ tên Béo vào nhà ăn năm sáu phút, tôi mới tìm được nơi dừng xe, đuổi theo vào.
Bởi vì Trần Vĩ chỉ mời một mình tên Béo cho nên bọn hắn cũng không phải ngồi phòng riêng mà ngồi ở trong đại sảnh.
Tôi ngồi ở trong một góc, nghiêng đầu nhìn về phía Trần Vĩ không khỏi cả kinh, lập tức cảm thấy sự tình không đơn giản như vậy.
Mời cơm tên Béo, thật đúng là Trần Vĩ!
Tôi trợn trừng mắt. Thỉnh thoảng quay đầu nhìn Trần Vĩ, gọi một ít đồ ăn cũng không ăn, trong lòng vẫn luôn suy nghĩ chẳng lẽ Trần Vĩ không chết?
Đại khái ngồi hơn nửa giờ, tôi liền đi vào toilet rửa tay, lúc vào trong nhà vệ sinh, vừa mới ghé vào bồn rửa tay xả nước vào trong tay, cửa nhà vệ sinh đã bị đẩy ra, người tiến vào không phải ai khác, mà đúng là Trần Vĩ.
Sau khi hắn tiến vào cũng không nói gì khác, trực tiếp đi đến rửa tay, bồn rửa tay WC nam này chỉ có hai cái, tôi bên trái, hắn ở phía sau, từng người cúi đầu chỉ lo rửa tay.
Tấm gương trước mặt hai chúng tôi đem biểu tình mỗi người phản ánh rõ ràng.
“Ngươi không chết. Tất cả chuyện này đều là âm mưu.”
Tôi không ngẩng đầu, chỉ nhìn chằm chằm bàn tay mình nói một câu.
Trần Vĩ cười nói: “Ta sở dĩ không chết, chính là muốn nhìn thấy ngươi chết.”
“Ngươi giết không nổi tôi, ngươi không cái năng lực đó.”
Hiện tại tôi có được sức mạnh Thái Tuế sống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1672210/chuong-366.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.