Tôi nhìn bốn phía xung quanh một vòng, phía sau nằm ba thi thể nam nhân đã hoàn toàn tắt thở, mà trong tay tôi còn dính rất nhiều máu tươi.
“Ta giết người?”
Nữ hài ngẩng đầu, nhỏ giọng nói: “Ngươi đã lần thứ ba hỏi ta như vậy.”
Tôi ừ một tiếng, bế cái tiểu nữ hài này lên, để nàng ngồi ở trêи vai tôi, hỏi nàng: “Tương lai ngươi có ý định gì không?”
Nơi này là vùng núi, thoạt nhìn rất hẻo lánh, hai tôi đi ở trêи sơn đạo, tôi cứ như vậy cõng tiểu nữ hài.
Tiểu nữ hài nghĩ nghĩ, nghiêng đầu nói: “Tương lai ta phải làm một cảnh sát. Như vậy liền có thể bắt càng nhiều kẻ xấu.”
Cả người tôi chấn động đứng tại chỗ, nghiêng đầu nhìn lên trêи đỉnh đầu, nghiêm túc hỏi: “Ngươi muốn làm cảnh sát?”
“Đúng vậy đúng vậy, làm cảnh sát có thể bắt càng nhiều kẻ xấu.”
Tôi thế mới biết, nguyên lai tiểu nữ hài trêи đỉnh đầu tôi, đúng là nữ cảnh sát mười năm trước, nhưng thân hình, diện mạo cùng với tuổi tôi đều không có phát sinh biến hóa. Cái này khiến tôi nghĩ không rõ.
Tôi hỏi nàng: “Ngươi tên là gì?”
“Ba ba họ Lâm, thích gọi ta là tiểu Lâm Lâm, mẹ gọi ta Hồng Nhi. Cho nên ta họi là Lâm Hồng Nhi, hì hì.”
Tiểu nữ cảnh ngồi ở trêи vai tôi, cười hì hì nói.
“Hồng Nhi.” Tôi nhẹ nhàng lặp lại tên này, sau đó gật đầu nói: ” n, tên hay.”
Tiểu nữ cảnh cúi đầu hỏi tôi: “Đại thúc, đã quen ngươi vài ngày, vì sao ngươi vẫn luôn đeo mặt nạ?”
Tôi sửng sốt, nói: “Ách,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1672207/chuong-363.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.