Trêи mặt Quỷ Vương lộ ra ý cười, ấn một cái nút ở mép giường, chỉ chốc lát cửa phòng mở ra.
Vẫn là cái tiểu hộ sĩ kia đi vào, đến bên cạnh Quỷ Vương hỏi: “Ngài có yêu cầu gì?”
Quỷ Vương run rẩy chỉ vào trêи vị trí bày biện vách khung xương ở góc tường phía Tây, nói: “Dẫn hắn đi xem những đồ vật ở trong ngăn tủ.”
Tiểu hộ sĩ ân một tiếng, sau đó đối với tôi chìa tay nói: “Mời.”
Tôi liếc mắt nhìn Quỷ Vương một cái, Quỷ Vương gật gật đầu ý bảo tôi cứ việc đi qua xem.
Đi theo tiểu hộ sĩ tới trước một loạt ngăn tủ phía tây phòng, tiểu hộ sĩ kéo ngăn tủ, lấy ra một quyển album đưa cho tôi.
“Nơi này có ghi lại thông tin khoảng 30 người, ngươi nhìn kỹ diện mạo cùng với đặc thù thân thể bọn họ.” Nói xong, tiểu hộ sĩ xoay người đi ra ngoài.
Tôi mới vừa mở album thình lình cả kinh, đây… đây thế mà là ảnh chụp tôi!
Tôi vội vội vàng vàng chạy về trước giường Quỷ Vương, Quỷ Vương thấy tôi khẩn trương như thế, nhẹ giọng cười nói: “Đừng nóng vội, lấy cái ghế ngồi lại đây, ta từ từ nói cho ngươi.”
Lòng nóng như lửa đốt nhấc một cái ghế dựa, ngồi ở trước giường bệnh Quỷ Vương, tôi chỉ vào bức ảnh đầu tiên nói: “Ngươi làm sao có ảnh chụp ta? Ngươi đi qua nhà ta sao? Hay là đã giám thị ta từ nhỏ?”
Quỷ Vương nói: “Từ nhỏ đến lớn ngươi xác thực có cao nhân ở giám thị, nhưng bức ảnh này không phải là ngươi.”
“Không phải ta?” Tôi sửng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1672171/chuong-327.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.