“Đại thúc, tai người làm sao vậy?” Tôi lớn tiếng hỏi.
Giống như còn không phát hiện chuyện gì xảy ra, chú trung niên lập tức nói: “Làm sao vậy?”
Sau hắn cúi đầu nhìn tay, kinh ngạc nói: “Tai của ta làm sao lại chảy máu!”
Tôi cùng Nhị gia liếc nhau, bỗng nhiên nhớ tới câu chuyện của lão tiền bối mà Nhị gia đã từng nói qua. Không khỏi run lẩy bẩy nói: “Chẳng lẽ mọi người đều phải đứt tai sao?”
“Lui về phía sau, lui về phía sau!” Nhị gia phất phất tay, để mọi người nhanh chóng rời khỏi mảnh cây vọng thiên thụ này. Càng xa càng tốt.
Tất cả mọi người bắt đầu lui về sau, nhưng, chỉ có một người chẳng những không lùi.
Ngược lại hướng phía trước đi đến.
Người này chính là nữ cảnh sát.
Tôi lớn tiếng hỏi nàng: “Ngươi muốn làm gì!”
Bởi vì thân thể tôi suy yếu, chính tôi dùng hết lực lượng toàn thân rống ra thanh âm cũng không to lắm. Nữ cảnh sát căn bản không để ý tôi, tự mình hướng về trong rừng cây đi đến.
Cũng chính là chỉ trong chớp mắt nữ cảnh sát mới vừa tiến vào rừng cây, lại biến mất không thấy, thật giống như nàng căn bản là không hề đi tới, không một dấu vết.
“Nàng đi đâu?” u phục đại thúc hỏi.
Mọi người lắc đầu, rời xa khu rừng cây mọc đầy tai trêи thân khoảng chứng hai mươi mét, tai của mọi người không còn đổ máu nhưng vẫn là ngứa.
Cát Ngọc nhỏ giọng hỏi tôi: “A Bố, tai anh sao không ngứa?”
Tôi híp mắt cười cười, nói: “Nói đến việc này, là phải khen bản lĩnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1672143/chuong-297.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.