Editor: Mẫn Mẫn
Cát Ngọc nghi ngờ nhìn tôi một cái, tôi vội vàng nhịn đau nói: “Em phải tin tưởng anh…”
Cát Ngọc mở to mắt nhìn tôi một cái, nói: “Em đương nhiên tin tưởng anh, ý của em là, cô ấy là ai vậy?”
Tôi còn chưa kịp nói gì, cô gái buộc tóc đuôi ngựa đã đưa bàn tay mảnh khảnh trước mặt Cát Ngọc, nói: “Xin chào, tôi tên Tô Trinh, là bạn của A Bố”
Cát Ngọc cũng rất lịch sự bắt tay một cái.
Có một số bí mật, tôi cũng không muốn để Cát Ngọc biết. Tôi không phải không tin tưởng Cát Ngọc, tôi chỉ là muốn bảo vệ nàng. Tôi nói: “Cát Ngọc, em có thể giúp anh mua ít trái cây không?”
Cát Ngọc là một cô gái thông minh, nàng rất hiểu chuyện, cũng biết ý tứ trong lời nói của tôi. Nàng ừ một tiếng, quay đầu bước ra ngoài.
“Tô Trinh, cô biết người ra tay với tôi là ai không?” Tôi hỏi trước, nhưng thanh âm rất nhỏ.
Tô Trinh ngồi trước giường bệnh, ghé vào sát cạnh tôi, nàng nhỏ giọng nói: “Nhà xưởng bỏ hoang kia, ngươi còn nhớ không?”
Tôi chớp mắt, Tô Trinh nói thêm: “Còn nhớ bên trong nhà xưởng có rất nhiều âm hồn bị đưa vào, dùng để chế tạo người rơm hay không?
Tôi nhớ lại, quả thực có chuyện này. Lúc tôi cùng Trần Vĩ theo dõi chiếc xe buýt số 14 thứ hai, trạm cuối của chiếc xe buýt này chính là nhà xưởng bỏ hoang. Lần đó chúng tôi quả thật nhìn thấy rất nhiều người rơm bên trong.
“Người muốn giết ngươi lần này, chính là kẻ tạo ra người rơm trong nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1672046/chuong-199.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.