Editor: Mẫn Mẫn
Thấy cảm xúc của lão tổ đạt tới đỉnh điểm, tôi vội nói: “Lão tổ, lão tổ, ngài đừng nóng giận, ngài không phải đã giết chết hắn rồi sao?”
Lão tổ thở dài nói: “Nhưng ta cũng gánh trêи lưng tội danh giết sư phụ mấy trăm năm rồi”
Cuối cùng hình ảnh xoay một cái. Lão đạo cõng một đứa bé chừng năm, sáu tuổi, đi trêи con đường nhỏ trêи núi.
Đứa nhỏ vuốt cây trâm trêи búi tóc lão đạo, nói: “Đại thúc, con đói bụng.”
Lúc này lão đạo xem ra mới chỉ hơn 50 tuổi, vẫn tính là trẻ.
Lão đạo đặt đứa nhỏ trêи lưng, từ trong lòng lấy ra một chiếc khăn tay nhỏ, sau khi mở nhiều lớp, lấy ra nửa cái bánh nướng nhỏ, đưa cho đứa bé, cười nói: “Này, ăn đi.”
Đứa nhỏ cao hứng, đưa tay nhận lấy, đang chuẩn bị cắn, chợt bẻ ra một nửa, đưa cho lão đạo, ngây thơ cười nói: “Đại thúc, người cũng ăn đi!”
Lão đạo xoa đầu đứa nhỏ, cười nói: “Ta không đói bụng.”
Sau đó lão đạo gói khăn tay lại, đem nửa cái bánh nướng còn lại cất đi, tiếp tục đi về phía trước. Lão đạo thừa dịp đứa nhỏ không chú ý, liền hái lá cây bên cạnh, bỏ vào miệng khe khẽ nhai.
Tôi cùng lão tổ nhìn thấy rõ ràng, lão đạo cau mày, mùi vị của lá cây này khẳng định rất khó ăn.
Hai người đi không biết bao lâu, đứa trẻ lại đói bụng. Lão đạo liền đưa nửa cái bánh nướng còn lại cho hắn ăn, mình vẫn ăn lá cây, cứ như vậy, cuối cùng đi về đạo quán.
Nhìn đến đây, tôi cuối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1672043/chuong-196.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.