Editor: Sên
Lúc này hai chân của tôi cũng có cảm giác, tôi đi theo lão tổ cùng ra khỏi hang động, đi theo nhóm người Ma Anh Sa kia ra khỏi hang rồng Thiên Sơn.
Bây giờ đêm đã khuya, bên ngoài vẫn cứ gió giật sấm rền từng trận, chớp loé không ngừng. Trêи mặt đất tuyết đọng trắng xoá, ánh lên tia sáng màu trắng, đem toàn bộ vách tường của hang Phật chiếu sáng.
Ma Anh Sa duỗi ra hai tay trắng nõn, hướng về phía trước ép một chút, lập tức cả người liền bay lên!
Không sai, là bay lên đó, công phu này lão tổ cũng biết, lão tổ còn có thể đứng ở trêи mặt nước, tôi từng thấy rồi
Lúc này Ma Anh Sa thoát ra khỏi cỗ kiệu, xách theo bốn người run cầm cập, trong nháy mắt đã ngã co quắp cả lại, đợi đến khi hai chân hơi có cảm giác liền nhanh chóng chạy trốn khỏi hang rồng Thiên Sơn.
Nhưng Ma Anh Sa không cho bọn họ cơ hội sống sót, khóe miệng hắn nhếch, nham hiểm nở nụ cười sau đó giơ ngón tay hướng về phía bốn người kia nhẹ nhàng vồ một cái, lập tức bốn người ‘phốc xuy’ một tiếng nhả ra máu tươi, nằm sấp trêи mặt đất.
Tôi trừng hai mắt, hoàn toàn không tưởng tượng được người như Ma Anh Sa đến tột cùng có bản lĩnh gì đặc biệt hơn người.
Lão tổ lúc này hướng về chỗ tượng Thiên Thủ Quan Âm mà đi, hai chân hắn gật lia lịa, liên tục giẫm đạp ở trêи hòn đá từng bước một hướng về phía trêи nhảy lên.
Thiên Thủ Quan Âm này cao hơn trăm mét, nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1672039/chuong-192.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.