Editor: Sên
Tôi kinh ngạc nói: Bụng của thiêu thân cũng có thể hiện ra hình của mặt người?
Lão Lạt Ma gật đầu, ừ một tiếng, còn nói: Đây chính là Vọng Hương hồi hồn, loại vu thuật này rất lợi hại. Tướng sĩ cổ đại khi xuất chinh, chết ngoài sa trường, đại đa số đều là thi thể không có người quan tâm. Muốn không vùi lấp ngay tại chỗ, không có mùi mục nát thì quân đội phù thuỷ nghĩ ra phương pháp này.
Nhưng trước khi lâm trận phải đồng ý sau khi chết sẽ hóa thành bướm ma. Chiến tranh đến, đao thương lại không có mắt, chết trận vô số. Nếu như mọi người đều hoá thành thiêu thân thì sẽ không có cách nào phân biệt được ai mới là người nhà của mình.
Vì thế nên đây chính là điểm lợi hại của Vọng Hương hồi hồn, hoá thành bướm ma, sau đó có cơ hội về đến cố hương thì cũng có thể tìm được người thân của mình.
Tôi âm thầm khϊế͙p͙ sợ, nghĩ thầm loại vu thuật này quả nhiên là không thể tưởng tượng được, nếu như không phải lão Lạt Ma nói cho tôi biết. Tôi tuyệt đối không cách nào tưởng tượng ra.
“Những số lượng phản quân ngày đó vào đây tìm Nhân Vương Kinh hẳn là không ít?” Tôi thăm dò hỏi, vấn đề này tôi cảm thấy lão Lạt Ma chưa chắc sẽ trả lời lại, khả năng đây là nỗi đau trong lòng hắn.
Không nghĩ tới lão Lạt Ma lại không hề e dè, hắn nói: Đâu chỉ là không ít, hầu như tất cả phản quân, toàn bộ đều liên hợp lại với nhau, trong đó còn có Bạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1672031/chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.