Triệu Hoan Hoan?
Tôi kinh ngạc nói một câu .
Triệu Hoan Hoan là bạn học thời cao trung(cấp 3) của tôi , tôi đã từng thầm mến nàng, có điều vẫn không dám biểu lộ , sau đó tốt nghiệp trung học, lúc nghĩ đến việc thổ lộ với nàng. Nàng dọn nhà, những năm đó điện thoại di động không phổ biến như bây giờ.
Thời chúng tôi còn đi học , nếu ai có cái Nokia 1110 ( chỉ có thể gọi điện thoại gửi tin nhắn , công năng ít, không phải điện thoại thông minh ) , cái đó là điện thoại cục gạch, có thể phát các loại bài hát.
Người bình thường muốn nghe ca nhạc, đều phải bỏ ra 20-30 đồng, mua băng từ bên ngoài về nghe, như vậy, cũng là rất giàu rồi. Không có mấy người chơi QQ hay Messenger, vì lẽ đó cũng không có phương thức liên lạc với nàng.
Bây giờ ở nhà xưởng bỏ hoang này nhìn thấy nàng, tôi cảm thấy thật ngoài dự liệu. Triệu Hoan Hoan yên vị ngồi trước bàn làm việc, chơi máy vi tính. Trong nháy mắt nhìn thấy tôi, đầu tiên là sững sờ. Sau đó nói: “Anh …Anh là Lưu Minh Bố?”
Tôi gật đầu nói: Đúng vậy , tôi là Lưu Minh bố , sao em lại ở trong cái xưởng bỏ hoang này?
Triệu Hoan Hoan sững sờ, nghiêng đầu liếc mắt nhìn bốn phía , cười nói: Đây là Công ty đầu tư trách nhiệm hữu hạn Bác Minh a, thế nào lại là nhà xưởng bỏ hoang?
Nàng vẫn giống như năm đó, tóc thắt bím đuôi ngựa , lúc nói chuyện, đầu lay động, đuôi ngữa cũng vung vẩy theo, vẫn thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671976/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.