Trừ Nhị gia, mấy người chúng tôi làm sao biết đây là vật gì? Mắt thấy nhị gia nhấc chân chạy, chúng tôi cũng đuổi theo sát nhị gia.
Chạy được tầm mấy trăm mét, hướng về phía mấy cái lối đi, chờ đến chúng tôi chạy đến miệng lối đi. Bốn người chúng tôi toàn bộ sửng sốt, mặt xám như tro tàn!
Không thấy lối đi!
Chỗ lối đi lúc trước, giờ khắc này hoàn toàn biến mất, tôi đưa tay dùng sức vỗ vách đá, lớn tiếng nói sao có thể có chuyện đó!
Luôn luôn thận trọng như nhị gia, bắp thịt trêи cũng đang chầm chậm run rẩy, hắn nói đừng nóng vội! Đi một bên khác tìm lối ra.
Chúng tôi quay đầu quay lại, lúc chạy đến một lối ra khác, lối đi cũng là hoàn toàn biến mất không còn tăm hơi, giống như trước nay chưa từng xuất hiện!
Rầm một tiếng, Lê Nguyên Giang ngồi trêи mặt đất, hắn nhếch miệng, mặt không hề cảm xúc. Ý chí tan vỡ.
Chú tring niên cúi người xuống, vỗhai cái lên mặt hắn, lúc này mới khiến hắn phản ứng lại.
“Tìm yêu ham!” Nhị gia mang theo chúng tôi một lần nữa đi vòng vèo về lại chỗ bốn mặt yêu ham, yêu ham bốn phía trong điện, sau lưng điêu khắc ra bốn bức vẽ, phảng phất báo trước tử vong của chúng tôi.
Giờ khắc này bên trong cung điện sàn nhà màu bắt đầu dần dần hòa tan, tôi chỉ cảm thấy phiến đá màu đen dưới chân, không cứng rắn như vừa nãy khi chạy vào, đạp ở này bên trêи, giống như là đạp trêи nhựa đường mùa hè.
“Nhị gia. Đến tột cùng là xảy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671961/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.