Ở góc phòng phía đông nam có một bệ cửa sổ, trêи bệ cửa sổ này đặt một chiếc bật lửa bánh xe.
Loại này bật lửa bánh xe này hiện nay không còn phổ biến nữa. Tôi đi tới, cầm bật lửa lên nhìn một chút. Chiếc bật lửa này không biết bao lâu không được động tới, bên trêи một có lớp bụi dày đặc.
Đem cái bật lửa để lại chỗ cũ, tôi không nghĩ gì nữa, liền nằm trêи giường, hai tay đặt ở sau gáy, lẳng lặng suy tư.
Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên bên ngoài nhà nghỉ truyền đến một trận ồn ào.
“Vợ, vợ ơi, em mở cửa ra đi, anh xin em đó, em mở cửa đi, là anh nghĩ nhiều rồi, là anh không đúng!” Cùng với tiếng nói còn có cả tiếng bạt tai liên tiếp, có vẻ như người đàn ông kia đang tự tát vào mặt mình.
Tôi mở cửa phòng ra nhìn một chút, âm thanh hình như phát ra từ tầng bốn. Lúc đó tôi cũng không để ý lắm, liền khép cửa phòng lại, tiếp tục nằm ở trêи giường ngủ.
Nhưng không lâu sau, bên trêи lại ồn ào.
“Vợ ơi, anh thật sự sai rồi. Anh xin em hãy mở cửa a.” Giọng điệu lần này, tôi cảm thấy có gì đó không đúng.
Vừa mới lúc nãy người đàn ông này nói một giọng điệu khẩn khoản cầu xin, nhưng bây giờ hắn lại nói với một giọng điệu như thể là sợ hãi.
Âm thanh ồn ào không ngừng lại, tôi che lỗ tai, nhưng vẫn không ngăn được tiếng kêu gào.
Điều này khiến cho tôi khó chịu, tôi đeo dép vào rồi đi xuống lầu. Đến quầy lễ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671946/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.