Chú trung niên ngẩn ra, nửa ngày sau mới bật cười: “Ha ha ha, lừa cậu đó, không hề có cái gọi là người trung gian đâu. Tùy tiện đi mua sim điện thoại khác là được rồi.”
Tôi thực sự say quá rồi, phương pháp lừa người của cái tên này đúng là muốn quỳ!
Có phải những người làm ăn đều thích lừa người? Đặc biệt hắn lại là ông chủ lớn, càng đem thuật lừa gạt luyện đến mức độ lô hỏa thuần thanh?
Tôi xin thề tôi sẽ không bao giờ tin hắn nữa. Bản lĩnh của hắn là đàng hoàng trịnh trọng nói hưu nói vượn, thực sự không phải là thứ mà người bình thường có thể có được.
Mạnh mẽ lườm hắn một cái, hắn cất tiếng cười to, tôi liền rời khỏi nhà hắn.
Trở lại ký túc xá ở văn phòng tổng trạm, tôi bắt đầu nghiên cứu túi đồ mà Nhị gia cho. Mở ra xem, kỳ thực cũng không có gì, chỉ là một cái bút lông hỏng, một bao tro đen, một cái la bàn hỏng, một cái thước đo hỏng, một cái gương vỡ.
Tôi đã thêm một chữ “hỏng” ở mỗi đồ vật, là bởi vì tôi thấy túi đồ này như thể được nhặt về từ trạm thu gom phế phẩm.
Cuốn sách nhỏ Nhị gia cho tôi trong đó ghi chép rằng bao tro đen là nhọ nồi, ở nông thôn mới có. Trong thành thị đều dùng bếp gas, không ai dùng bếp than củi.
Vật đó được đốt cháy bằng lửa, dương tính mạnh nhất, khắc chế ác quỷ cũng hữu hiệu nhất.
Tiếp theo là thước Âm Dương, thứ này có vẻ như rất đặc biệt. Ban ngày có thể dùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671943/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.