Mộ Dung Hải Đường cầm theo đèn hoa đăng nhỏ, nói với tôi: “Trời mưa, chúng ta vào trong phòng nói đi”.
Tôi nói: “Chết ở đâu cũng giống nhau, ở trong sân nói luôn đi”.
Mộ Dung Hải Đường mỉm cười, nói: “Ta không nhất thiết phải giết ngươi, ta muốn ngươi làm bạn ở bên cạnh ta cho đến khi ta tìm được thứ ta muốn”.
“Ta có thể cho ngươi thứ ngươi muốn, thả bạn của ta ra, được không?” Tôi không biết mắt quỷ có ý nghĩa như nào đối với tôi, nhưng tôi thấy Cát Ngọc, chú trung niên, bác Hải có ý nghĩa rất to lớn đối với tôi.
Hải Đường nở nụ cười, và nụ cười của cô bé khiến tôi khó có thể tin được. Một cô bé hơn mười tuổi trêи mặt nở một nụ cười tà ác.
Cô bé nói: “Ngươi đem mắt quỷ giao cho ta, ta sẽ không làm khó ngươi, được không?”
Tôi đã hiểu.
Tôi nghĩ rằng kết thúc của tất cả những bí ẩn chính là lời nguyền tạt chỉ đèn lồng, nhưng kỳ thực như vậy cũng tốt hơn so với trạm xe buýt, ví dụ như có tổng cộng có 5 trạm.
Tôi cho rằng trạm thứ tư mới là trạm cuối, nhưng sự thực trạm cuối vẫn còn ở phía sau.
Đáp án thực sự chính là cô bé này! Bây giờ tôi suy nghĩ một chút, tôi đã gặp được cô bé này vào ngày đầu tiên lái tuyến cuối cùng, hơn nữa sau khi cô bé lần đầu tiên mỉm cười với tôi liền biến mất một cách kỳ lạ. Từ đó về sau không bao giờ xuất hiện nữa.
Bây giờ suy nghĩ một chút, khả năng bắt đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671937/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.