Ở trêи mặt người rơm này, được đính hai hạt châu màu đen vô thần, tôi đã từng hỏi tại sao trong mắt hắn lại không có lòng trắng, nguyên lai đây không phải con mắt, đây chỉ là hai viên pha lên đen tuyền!
Càng quỷ dị hơn chính là trêи mặt người rơm này không có miệng và lỗ mũi, nhưng hắn lại có thể nói chuyện!
Sau khi khϊế͙p͙ sợ, tôi nghĩ đến lúc chú Quỷ cắm ngân châm lên đầu Nghịch Thiên, ba mươi sáu cái ngân châm phong toả tử huyệt nhưng lại không hề có tác dụng đối với Nghịch Thiên, chính là bởi vì Nghịch Thiên căn bản là không phải người, cũng không phải quỷ, càng không phải cương thi, hắn chính là một người rơm!
Hắn chính là một con rối được Bạch Vũ Điệp bện ra, chỉ có điều năm tháng lâu dài, tâm sinh tạo phản. Muốn chạy trốn khỏi lòng bàn tay của Bạch Vũ Điệp, không muốn làm con rối của cô ta nữa.
Đầu óc tôi dường như sáng sủa hẳn lên! Nguyên lai người trong bóng tối vẫn luôn bảo vệ tôi, chắc chắn chính là Nghịch Thiên!
Từ ngày thứ nhất tôi lái xe bus số 14, Nghịch Thiên đã bảo vệ tôi, bởi vì khi đó tôi cũng đã trúng lời nguyền trăm năm, tuy chú trung niên và Cát Ngọc cũng bảo vệ tôi, nhưng bản lĩnh của hai bọn họ còn chưa đủ để đối kháng với lời nguyền trăm năm.
Vì lẽ đó, sau lưng vẫn có một người bí ẩn luôn bảo vệ tôi, mà người bí ẩn này, tất nhiên chính là Nghịch Thiên.
Mà lý do hắn bảo vệ tôi rất đơn giản, chính là không muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671929/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.