Vừa nghe câu này, tôi hét to một tiếng: “Đi mau! Mau rời khỏi rãnh nước bẩn, cách càng xa càng tốt!!!!!”
Tôi dùng hết sức hét lên, chú trung niên bên kia cũng có chút hoang mang, khoảng mười giây sau, điện thoại lần thứ hai truyền đến âm thanh: “Hô…hô… Ta đã rời khỏi rãnh nước bẩn, A Bố, làm sao vậy?”
Chú trung niên khả năng là vừa chạy gấp, thở hồng hộc.
Tôi nói: “Chuyện rất phức tạp, chú à, chú ghi nhớ kỹ tuyệt đối không được tới gần rãnh nước bẩn, tuyệt đối không thể tới gần”.
Hắn ừ một tiếng, hai chúng tôi cúp điện thoại.
Sau đó tôi lại gọi điện cho Cát Ngọc, nhưng tổng đài thông báo người dùng đã tắt máy.
Trong lòng tôi hơi hồi hộp một chút, tâm khó mà nói, nhưng nghĩ lại thì bức ảnh cái chết của Cát Ngọc là ở ban đêm bị đột tử ở ven đường. Bây giờ là ban ngày, chắc chắn sẽ không có chuyện gì xảy ra, chỉ cần trước khi màn đêm buông xuống liên lạc với cô ấy là được.
Ngồi ở ven đường, tôi cẩn thận hồi tưởng lại bốn chiếc mặt nạ kia.
Chiếc mặt nạ thứ nhất màu trắng, là người đàn ông đeo mặt nạ bảo tôi lấy đi, phía dưới đè lên bức ảnh cái chết của tôi.
Chiếc mặt nạ thứ hai màu đen, phía dưới đè lên bức ảnh cái chết của bác Hải. Hiện tại bác Hải chết rồi, chết ở trong tay chú Quỷ.
Chiếc mặt nạ màu xanh thứ ba là chú trung niên, vừa nãy hắn đi ngang qua rãnh nước bẩn, là tôi đúng lúc nhắc nhở hắn, may mà hắn đã tránh được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671926/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.