Cái người được gọi là chú Quỷ kia, gật gật đầu, đi về phía tôi. Đến trước mặt tôi, chỉ thấy hắn phất tay lên, cổ tay ánh bạc lấp lóe. Tôi chỉ cảm thấy trêи đỉnh đầu tê dần, một lúc sau, hắn liền xoay người rời đi.
“Ta phong trêи đỉnh đầu ngươi mười tám chỗ tử huyệt, trong vòng nửa canh giờ nếu không rút ngân châm ra, não ngươi sẽ bị xuất huyết mà chết, pháp y nếu muốn mổ não khám nghiệm thì sẽ không tìm ra được nguyên nhân cái chết”.
Cơ thể người có ba mươi sáu tử huyệt, mẹ nhà nó hắn lại phong tận mười tám cái của tôi!
Hơn nữa thủ pháp rất chuẩn, ngân châm như điện quang lấp lóe, tôi thấy thiên hạ đệ nhất châm cứu Trung Y cũng không chọn ra được người thứ hai.
Tôi có chút mê muội, trước mắt có chút tối, mí mắt có chút nặng. Chỉ cảm thấy như có một bàn tay lớn vô hình bóp lấy xương đầu tôi, dùng sức ép.
Vừa giống như là đem đầu của tôi vào máy ép, mà máy ép này đang chầm chậm khép kín. Tôi cảm thấy sọ não mình như muốn nứt ra.
“Ta hỏi ngươi một chuyện, chỉ cần ngươi nói thật, ngươi có thể sống”. Người đàn ông đeo kính gọng vàng nói với tôi.
Trong đầu tôi hỗn loạn, nói không ra lời.
Hắn không để ý tôi có trả lời hay không, nói thẳng: “Ở trong nhà tổ tiên có phải ngươi thấy một viên cầu pha lên không? Viên cầu đấy đâu? Giao ra đây, ta để cho ngươi sống”.
Tôi sững sờ, nghĩ thầm viên cầu pha lê kia tôi đã bỏ nó trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671917/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.