Tinh thần tôi thực sự muốn phân liệt, cảm giác như tôi đã đi vào một thế giới kỳ huyễn, ở bên trong thế giới này phát sinh quá nhiều điều quỷ dị! Tôi căn bản không thể tưởng tượng ra được nữa!
“A Bố, đừng xoắn xuýt nữa, Cát Ngọc là tôi, Đao Như cũng là tôi, nhưng người anh yêu không phải Cát Ngọc, cũng không phải Đao Như, người anh yêu chính là bản thân tôi, anh hiểu không?”
Nàng lúc nói chuyện, hơi thở như hoa lan, cùng với mùi hương nhàn nhạt trêи cơ thể, mùi vị này lẻn vào đầu óc tôi khiến tôi một trận lung lay.
Không đúng!
Tôi bỗng nhiên nghĩ đến một điểm!
Khi còn bé những lão nhân trong thôn đã từng nói, quỷ không dám tiếp xúc với ánh sáng mặt trời, tôi thấy chú trung niên 90% không phải là quỷ, không chỉ là do hắn có thể đứng dưới ánh sáng mặt trời, mà còn do hai chúng tôi đã cùng nhau trải qua nhiều sự kiện.
Mà nữ nhân này cũng đã từng đứng dưới ánh mặt trời, vậy cô ấy không phải là quỷ!
Tôi đã thấy thi thể Cát Ngọc, hơn nữa Cát Ngọc đã lấy đi trái tim của tôi, như vậy, Cát Ngọc chính là quỷ!
Nếu Cát Ngọc là quỷ, vậy nữ nhân trước mắt này không phải là quỷ, cô ấy cũng không phải Cát Ngọc, cô ấy chính là Đao Như!
Tôi hét lớn: “Đao Như, cô cùng Cát Ngọc rốt cuộc có quan hệ gì! Đừng tưởng cô cùng Cát Ngọc giống nhau như đúc, liền có thể tuỳ ý lừa dối tôi!”
Đao Như mím môi đỏ, lần thứ hai ôm lấy bờ vai tôi, hơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-xe-bus-so-14/1671882/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.