Bất chợt.
Một âm thanh xéo xắt vang lên: “Mày lừa tao!”
Tôi chậm chạp đi ra từ góc phòng, khẽ cưỡi.
“Lâu rồi không gặp, bà.”
Bà đã chiếm lấy cơ thể của “tôi”.
Cái cơ thể đó là cái đầu gỗ mà chính bà đã làm.
Tôi bình tĩnh trả lời: “Tự vệ cả thôi, bà ạ.”
Bà như tấm vải rách nát, cơ thể tê liệt ngã xuống đất, cái đầu gỗ thỉnh thoảng vang lên mấy tiếng hét chói tai.
“Con nhóc ch.ết tiệt kia, thì ra mày đã sớm biết.”
Tôi gật đầu: “Đương nhiên rồi.”
Thím mập đã nói với tôi, thời gian trước vì chuyện của ba anh béo mà suýt chút nữa thím đã nhảy sông kết thúc mọi thứ.
Lần đó khi chuẩn bị nhảy sông thì vô tình thấy bà tôi đêm hôm khuya khoắt rời đi, thím rất sợ, liền nhanh chóng về nhà, cũng bỏ luon suy nghĩ muốn t.ự.t.ử.
Do đó, tôi liền hóa trang đầu gỗ thành “tôi”.
Đêm nay bà đã không chờ nổi mà xuất hiện.
“Bà ư?” Tiếng cười đầy nham hiểm: “Con nhóc ch.ết tiệt mày còn rất thông minh đấy.”
Sau đó bà lại nhẹ giọng mềm mỏng nói: “Tiểu Dạ, con thả bà ra đi. Nể mặt công lao bà nuôi con lớn, bà có rất nhiều tiền, bà đều để cho con cả. Đến lúc đó con muốn làm gì cũng được.”
Tôi mở cặp da nhỏ của bà ra, cái mùi hôi thối quen thuộc bốc lên.
Nói thật, cái mùi ở trên người Nhiếp Thanh Thanh giống hệt mùi này.
“Bà ơi, nếu như con đoán không sai thì ba mẹ con là do bà hại chết đúng không.”
Giọng tôi bình tĩnh: “Lý do ư? Là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-vien-trang-diem-kho-moi/3790012/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.