Trong một ngày, anh dẫn cô đi tham quan các địa điểm lớn nhỏ tạiParis, bao gồm quảng trường Concorde, Khải Hoàn môn, nhà thờ Đức BàParis. Cô chơi đến vô cùng vui vẻ, quả thật vui đến quên cả trời đất.Một ngày trôi qua, hồn nhiên không biết mệt. Sắp đến hoàng hôn, mới phát hiện tay chân rã rời.
Hai người dọc theo đại lộ Champs-Élysées đi dạo chầm chậm, đi quacả cửa sổ nhộn nhịp sang trọng, đi đến con đường sỏi đá có lịch sử lâuđời. Hai bên đều mang kiến trúc cổ xưa, được bao phủ bởi cây cối. Trongkhông khí tràn ngập mùi cỏ xanh và coffee, mùi hương của nước hoa.
-Tôi, tôi không xong rồi, tôi muốn nghỉ một chút.-Hạ Đồng thanmệt, ngồi ở bên đài phun nước nghỉ ngơi, Dương Tử cũng ngồi cùng cô
Anh không khỏi mỉm cười, vừa nãy là ai dư sức, còn bắt anh chụphình, còn ăn cái này mua cái kia, bày ra rất nhiều kiểu, còn cho rằng cô còn có thể đi nhiều hơn, thì ra cũng biết mệt.
-Hạ Đồng, là cậu sao?
Đột nhiên từ xa vang lên một giọng nói nữ, thanh âm mượt mà dễ nghe lại pha chút gì đó tinh nghịch.
Hạ Đồng giật mình ngẩng đầu nhìn, lại thấy Bạch Mai đang đứng trước mặt mình, nụ cười hiền hòa trên môi.
-Bạch Mai, sao cậu ở đây?-Hạ Đồng có chút bất ngờ cùng vui mừng đứng lên
-Ba tớ đi công tác bên này nên mình đi theo, sao cậu cũng ở đây?-Bạch Mai cười vui vẻ đáp
-À mình qua đây có tí chuyện.-Hạ Đồng gãi đầu nói
-Vậy sao? Ah, người bên cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-tinh-hoang-gia/2266979/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.