Thiệu Ninh nói, vừa mới suy nghĩ thì cảnh sắc trước mắt bỗng thay đổi.
Một căn phòng lớn bên trong không có gì, rộng chừng mười mấy mét vuông, ba mặt là màn hình màu xanh, ở giữa phòng có đặt một quả cầu thuỷ tinh.
Thiệu Ninh há miệng thở gấp, cuối cùng thất vọng nhắm mắt lại, thế nhưng không có nhà nhỏ, cũng không có suối nước nóng có thể trị bách bệnh, này mẹ nó không gian dởm như vầy lại rộng mười mấy mét vuông!
Ansel cúi đầu, nhìn đám mây nhỏ tựa hồ đang toả ra hơi thở uể oải trong lòng ngực, "Làm sao vậy?"
"Quá nhỏ! Hơn nữa lại không có cái gì!" Thiệu Ninh gãi gãi đầu. có chút hổ thẹn, hệ thống như cậu thật có một chút vô dụng, ngay cả một cái không gian tốt cũng không có. "Thực xin lỗi nha Ansel, chờ anh tìm hiểu rõ ràng, anh nhất định sẽ nghĩ cách cho nhóc một cái không gian tốt hơn."
Ansel nghe, hơi cụp mí mắt xuống, che phủ ánh sáng hơi loé trong đôi mắt đen, "Tốt." Hắn nói, ôm Thiệu Ninh vào lòng thật chặt, hạ giọng nói: "Ngươi kêu ta là Al?"
"Đúng rồi, nhóc không thích hả?" Thiệu Ninh ngửa đầu hỏi, Al có hai từ, dễ kêu biết bao, ai u, đôi mắt của anh bạn nhỏ kí chủ này thật đẹp mắt, ánh mắt u ám tựa như kim cương đen, lắng đọng lại trầm lắng, nhưng không cách nào làm người khác xem nhẹ.
"Không, ta rất thích." Chưa từng có ai kêu tên của hắn, hắn không có tên, bán thú nhân không xứng có tên. Ngoại trừ viện trưởng với giọng điệu lạnh như băng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-tinh-cua-he-thong-so-250/1662724/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.