Minh quan kêu gọi hàng ngũ dừng bước, bảo Lưu Đình bước ra, dẫn nàng đi đến trước mặt Diêm Tử Chiêm và Liễu Khôn Nghi.
Diêm Tử Chiêm vốn luôn không thích khí tức dơ bẩn, vỗ vỗ vai Liễu Khôn Nghi rồi rời đi trước.
Dưới chân là thạch kiếp lạnh như băng, Lưu Đình đi chân trần trên bề mặt, lạnh run.
Vực sâu vạn trượng ở phía sau thông đến địa ngục thường xuyên truyền đến tiếng gào thét thê lương, đến mức độ tê tâm liệt phế này giống như là những linh hồn đang bị lăng trì, vĩnh viễn chìm vào sự thống khổ cùng cực, không thể siêu thoát.
Ác hồn đi vào địa ngục kiếp này đã xong, không có kiếp sau, vĩnh viễn chịu khổ, không có bất cứ khả năng nào khác.
Đó là nơi mà nàng vốn nên đi, đó là số mệnh vốn có của nàng.
Nhưng mà cô gái trước mắt đây trắng nõn xinh đẹp hoàn toàn không nên thuộc về nơi này lại chỉ tùy ý một chút, liền dễ dàng xua đi ngọn lửa địa ngục, cứu nàng một mạng.
Lưu Đình đứng ở trước mặt nàng, không dám ngẩng đầu, thậm chí không dám nhìn vào giày của nàng.
Nàng biết bản thân mình là một hồn phách dơ bẩn biết bao, tóc dài kéo lê trên đất, diện mạo kinh tởm, y phục vốn là màu trắng trên người đã bị nhuộm thành màu xám dơ bẩn rách nát phủ trên thân thể lạnh băng co rút thành một đoàn.
Chỉ liếc mắt thêm một chút nhìn đôi giày không nhiễm một hạt bụi của đối phương cũng cảm thấy là một sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-ta-khong-biet/2475002/chuong-156.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.