*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đêm đã khuya, những âm thanh ca hát, cãi vã ầm ĩ từ từ nhỏ lại, tòa nhà dần quay về vẻ tĩnh lặng ban đầu.
Thiếu niên dẫn bọn họ vào một khách điếm, nơi này yên ắng hơn so với quán ăn ban nãy, khách trọ giống như những xác chết không hồn, người qua kẻ lại đều mặt cắt không còn giọt máu, trắng bợt.
Bị hành te tua cả ngày nên tinh thần của Sở Oánh đã tệ đến mức đáng báo động, đang trên bờ vực sụp đổ, nên cô ta chẳng có hơi sức đâu mà mắng mỏ, ra lệnh cho người khác bảo vệ mình nữa.
Tống Duy nhìn thấy cô em họ trong phút chốc như già đi mấy chục tuổi, im lặng nhìn sang chỗ khác, không nói một lời.
“Đêm nay chúng ta ở chỗ này.” Thiếu niên đẩy một cánh cửa ra, phòng rất lớn, đủ cho cả ba người ngủ lại. Trong phòng còn có sẵn mấy cái giường trải sẵn chăn đệm tươm tất, mỗi tội cái gì cũng màu đỏ sậm, nằm lên giống như là đang nằm trên vũng máu vậy.
Sở Oánh hơi chút bình tĩnh, lại bắt đầu ra yêu sách: “Tôi không muốn ở đây!”
Thiếu niên tỏ vẻ phật ý: “Đây là quy tắc trong nhà, đến giờ Tý mọi người đều phải đi nghỉ.”
“Phi!” Sở Oánh này một khi lên cơn là sẽ giận quá mất khôn: “Thì sao, tôi ở không được đó, tôi muốn ra ngoài!”
“Ngươi cứ thử đi ra xem.” Ngay lúc cô ả mở cửa phòng định
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-quy-quai-nha-ho-huong-huong-trach-quy-su/261563/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.