34
Trong phòng khách có mấy thùng carton, Tịch Đương Điệt vừa nhìn thấy mặt đã biến sắc.
Cãi vã giận dỗi thì dễ giải quyết, nhưng cãi vã đến mức có nguy cơ đường ai nấy đi thì rất đau đầu.
Bình thường gã chỉ cần tặng quà, thề thốt, hạ mình một chút để dỗ dành thì cậu cũng chỉ giận mấy ngày là xong nhưng vừa rồi gã xin nghỉ phép nhiều như vậy, công việc dồn lại chất thành đống, thời gian rảnh đâu mà dỗ dành Hạ Đường Tề.
"Đường Tề, em hiểu chuyện một chút đi. Sao em có thể vì một chuyện nhỏ nhặt như vậy mà làm ầm ĩ đòi dọn ra ở riêng?"
"Ồ." Hạ Đường Tề không nhịn được cười, "Anh vừa nói tôi cần hiểu chuyện một chút hả?"
"Anh không có ý trách em, anh chỉ không muốn em vì một chuyện nhỏ thế này mà tự làm khổ mình. Anh thừa nhận đó là lỗi của anh, anh không nên đi công tác lâu như vậy, lại còn không liên lạc với em, nhưng thật sự công việc ban ngày quá bận, lịch trình dày đặc, mỗi ngày phải đến nửa đêm anh mới về tới khách sạn, sợ ảnh hưởng tới việc em nghỉ ngơi nên anh cũng không dám gọi điện ..."
"Anh đi công tác ở thành phố nào? Số hiệu chuyến bay khứ hồi là số mấy? Anh ở khách sạn nào?" Hạ Đường Tề đá ngã thùng carton trên sàn "Cảm ơn anh đã quan tâm, tôi tất nhiên không tự làm khổ bản thân mình rồi, đồ tôi thu dọn là đồ của anh, mời anh cút khỏi nhà."
"Em không tin anh?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-nguoi-vo-ke/3620757/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.