Cuối năm, mọi thứ đều cố gắng giải quyết cho xong đểcòn về nhà, vừa xử lý hạng mục xong, Diệp giáo sư mới bắt đầu cảm thụ cảm giácthanh nhàn.Nhưng mà, việc là cho anh buồn bực là, trong nhà có một người cứ thếmà làm việc.
"Em sáng nay có một cuộc họp, chiều phải viết báocáo tổng kết, tối hình như công ty có liên hoan?"Đầu dây điện thoại ngườinào đó vừa ăn cơm vừa báo cáo tình hình với anh, anh không khỏi nhíu mày, cô từkhi nào bắt đầu bận rộn như vậy?
"Tối khi nào thì về, anh đi đón em?"
"A, chắc là khuya lắm."Giọng nói như khôngxác định,"Nhưng mà anh đừng đến đón em."
Diệp giáo sư bình tĩnh chớp mắt:"Vì sao?"
Ôn Nhiễm ngượng ngùng le lưỡi:"Em hôm qua mới hẹndì, dì muốn đi xem cảnh sông núi cho nên hôm nay anh phải ở nhà chăm sóc béĐông Đông nhà mình."nói đến đây cô liền chột dạ,"Thầy Diệp, việc nàykhông khó phải không?"
Diệp giáo sư nghiến răng nghiến lợi cắt đứt điệnthoại.
Anh ngồi trên sô pha một lát rồi đứng dậy thong thả đivề phía phòng ngủ.Mở cửa ra đập vào mắt là bức tường màu xanh lá.
Anh nhớ lúc trang hoàng phòng trẻ con, anh cũng khôngmuốn nhúng tay vào, để Diệp Vận Đồng và Ôn Nhiễm xử lí.Ôn Nhiễm lấy nhan sắcchạy tới trưng cầu ý kiến của phần tử tri thức cao cấp là anh, anh đẩy đẩy kínhmắt lên, nói:"Tùy em."Kết quả chính là thế này đây.
Anh lúc mới nhìn cũng rất kinh ngạc, còn có chút mêman,"Đông Đông là con gái, màu hồng có vẻ thích hợp hơn, mà xanh lục buổitối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-dung-cam-nhat/1961269/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.