Khi cô mở mắt ra cũng đã là sáng sớm ngày hôm sau.ÔnNhiễm vỗ vỗ cái trán đau nhức, mắt đảo quanh bốn phía, nhìn ngắm xong trong đầucô lại reo lên hồi chuông cảnh báo.
Cô bị người đó mang đi.
Nhìn đến bên giường, một ly nước nóng đã được chuẩn bịngay bên cạnh, cô bưng lên, nhìn chăm chú một lát rồi uống một ngụm, là tràmật, độ ấm rất vừa phải.
"Tỉnh rồi sao?"Giọng nói trầm thấp vang lênkhiến Ôn Nhiễm hốt hoảng, ly nước trong tay suýt rơi ra ngoài, may mắn là cóngười nào đó nhanh tay lẹ mắt nắm chặt tay cô, một cảm giác vô cùng ấm áp.
Hơi thở của anh phả lên tai cô, tim đập càng lúc càngnhanh.
"Nước không nóng nữa để anh đổi cho em lykhác."
"Không cần."Cô lập tức kêu lên.
Diệp Dĩ Trinh ngừng lại:"Cũng được, em rửa mặttrước đi rồi ra ăn, đồ ăn sáng anh chuẩn bị xong rồi."
"Không cần."Cô cúi đầu, tối qua say rượu, cảngười đã uể oải lắm rồi, giờ cô chẳng còn sức lực mà cầm cái gì nữa huống chilà tức giận:"Mai tôi phải đi làm, hôm nay sẽ về thành phố T, nếu không về,mẹ sẽ lo lắng."
"Anh đưa em đi."
"Không cần."Cô lại cự tuyệt rồi bước thẳngra cửa, chuẩn bị rời đi.
"Ôn Nhiễm."Anh thấp giọng gọi cô, cô nhìnthoáng ra sau có thể thấy anh đứng ngay sau lưng cô:"Đừng đi đượckhông."
Anh cứ như thế nắm lấy tay cô, có chút bướng bỉnh.ÔnNhiễm nhìn anh:"Tôi, tôi vì sao phải nghe lời anh?"
Diệp Dĩ Trinh chăm chú nhìn cô:"Em đã đồng ý nóichuyện với anh, giờ là thời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-dung-cam-nhat/1961262/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.