Triệu Vị Xuyên cười khổ, anh cũng chợt nhớ tới từng cómột lần, ngày mừng đại thọ của Diệp lão tướng quân, anh và ba đi tới Kinh Sơnchúc thọ.Lúc đó tự nhiên lại gặp Diệp Dĩ Trinh, trước nay anh cũng chỉ ngheDiệp lão nói qua, chứ cũng chưa gặp mặt nói chuyện như lần đó.
Trong phòng yên tĩnh, hai người ngồi bên cạnh, Diệp DĩTrinh nhẹ giọng hỏi:"Cháu biết Ôn Nhiễm?"
Anh kinh ngạc:"Dạ biết."
"Rất quen thân sao?"
"Không quen thân."Anh cười,"Nhưng màtrong nhà đều rất hi vọng tụi cháu có thể tiến thêm một bước."
Diệp giáo sư cũng mỉm cười, sau đó thản nhiênnói:"Bây giờ ngang đó cũng là tốt rồi."
"Dạ?"Anh không hiểu mấy, mà Diệp Dĩ Trinhcũng chỉ mỉm cười.Sau này anh mới biết, thì ra khi đó Diệp Dĩ Trinh đang âmthầm tiêu diệt tình địch.Người ta nói tình yêu sẽ làm cho chỉ số thông minh sụtgiảm, nhưng mà người này sao lại không.
Thứ Tư là ngày thọ bảy mươi tám tuổi của ông nội, ÔnNhiễm sắp xếp để cùng Ôn phu nhân đến thành phố B.
Ngày xuất phát, Ôn Nhiễm rời giường sớm hơn thường lệ,dọn dẹp qua rồi làm bữa sáng.Nhưng mà cô ngồi trên bàn chờ đã lâu cũng khôngthấy mẹ đi ra.Ôn Nhiễm bước vội đến phòng mẹ gõ cửa, sau đó đẩy cửa mà vào.Mẹ đangđứng trước gương, vừa thấy cô đã vẫy tới.
"Sao vậy mẹ?"
Ôn phu nhân bực bội:"Mau tới chọn giúp mẹ vài bộquần áo, mẹ không biết mặc cái gì nữa."
Ôn Nhiễm cúi đầu nhìn đống quần áo ngổn ngang trêngiường, cười xòa:"Mẹ, hình như mẹ đang lo lắng lắm phải không?"
Ôn phu nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-dung-cam-nhat/1961257/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.