Lại đến thời gian nghỉ, Ôn Nhiễm cũng không còn cảmgiác thoải mái của ngày nghỉ nữa.Cô đã là nghiên cứu sinh năm cuối, chỉ còn mộtkì nghỉ đông nữa thôi, cô không tính học lên tiến sĩ, cho nên đây cũng xem nhưlà thời gian đi học cuối cùng, là kì nghỉ cuối cùng.Đúng là một ngày nghỉ tuyệtvời mà, thế sao lại là trước cuộc thi quan trọng chứ!?Cô rũ mắt nhìn tập đề thitrong tay, nhất thời cảm thấy nhân sinh ảm đạm không thôi.
Cũng đồng dạng với cô là Lâm Sanh, hai người cắm rễ ởthư viện cũng lâu rồi.Lưu Phỉ Phỉ vì muốn ở cùng với anh chàng cơ khí cho nênnghỉ đông vẫn ở lại thành phố B, tìm một xí nghiệp nước ngoài làm trợ lý.Nhưngmà, so với Ôn Nhiễm và Lâm Sanh vẫn hạnh phúc hơn.
Tiết học cuối kỳ của giáo sư Ngô Nham.Giáo sư khépgiáo án lại, tắt máy chiếu đi rồi gỡ kính mắt xuống, nhìn học trò:"Hôm naylà tiết học cuối cùng của chúng ta, cũng là tiết cuối cùng mà tôi dạy cácem."Ông cười nhẹ:"Người già mà, có rất nhiều thứ nhớ mơ hồ, khôngđúng, mong mọi người sẽ chỉ ra chỗ sai để cùng nhau sửa chữa."
Thật rất khiêm tốt, mọi người đều mỉm cười.
"Được rồi, tan học."giáo sư Ngô tuyên bố,không nhanh không chậm nói:"Ôn Nhiễm ở lại một chút."
Bị chỉ đích danh Ôn Nhiễm nhất thời ngẩn ra.
Trước khu mới xây của đại học B là một tòa nhà cũ kĩcòn chứa rất nhiều kiến trúc dạy học từ xưa, nhưng mà cũng là tòa nhà kiên cốnhất.Văn phòng thầy Ngô ở ngay trên lầu.
Ngoài cửa sổ phòng thầy là một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-dung-cam-nhat/1961252/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.