Tháng 10, ở ký túc xá xảy ra một chuyện đại sự - ĐồngChu xuất ngoại.
Ôn Nhiễm khi nghe được tin cũng kinh ngạc hồi lâu.LưuPhỉ Phỉ vừa lật tờ tạp chí vừa nói:"Nghe nói trong hệ trao đổi học sinh vớimột trường đại học của Mỹ, vài học sinh được gửi đi Đồng Chu cũng có mộtsuất.Cậu cũng biết chuyện trong nhà cậu ấy mà, chắc trường cũng chiếu cốthêm."
Điều làm cho Ôn Nhiễm ngỡ ngàng đó là cô ấy lại khôngđến được nước mà mình muốn:"Mỹ sao?"
"Ừ, nước Mỹ."Lúc này lại là Lâm Sanh trảlời, hai người nhìn nhau, tránh không được cười khổ.
Đồng Chu đi cũng rất im ắng, nhân lúc mọi người khôngở kí túc xá đã thu dọn mọi thứ rồi ra sân bay.Khi trở về, ba người đã thấygiường trống không.Sau một lát ngỡ ngàng, Ôn Nhiễm nhìn thấy trên giường mìnhcó một phong thư.Cô từ từ mở ra, đúng như cô đoán, là Đồng Chu để lại.
Cô xem xong, bức thư không phải là dài, giống như côấy vội vàng viết lại, chữ có hơi ngoáy, chắc là không tốn nhiều thời gian,nhưng có khi là....rất lâu mới có dũng khí để viết.
"Mình phải đi rồi, không phải đến Anh mà là nướcMỹ.Tính ra vẫn cách nhau cả Đại Tây Dương, hy vọng biển khơi có thể đem tất cảxóa đi không dấu vết.Mình không muốn nhớ lại, chỉ mong cậu có thể quên đi nhữngviệc ti tiện mình đã làm, bởi vì một Đồng Chu như thế không đáng để cậu nhớ,một người ngu ngốc, xấu xa, vì một chuyện nhỏ đã tổn thương đến người bạn duynhất.Người đó không vứt bỏ được một thằng đàn ông, vì thế đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-dung-cam-nhat/1961247/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.