Sau tháng đầu nhập học, Ôn Nhiễm gặp lại Đồng Chu.
Bộ dạng gầy yếu của Đồng Chu khiến cô sửng sốt, cốcthủy tinh trong tay rơi xuống choảng một tiếng trên mặt đất mới khiến cô hồiphục tinh thần, vội vàng dọn lại.Khi tay chạm vào mấy mảnh thủy tinh cô lại cólúc chần chừ.Lát sau, một bàn tay với tới, thay cô thu dọn.
Ôn Nhiễm nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc, tròn tròn,vẫn còn dáng vẻ của một đứa trẻ con, bây giờ lại gầy yếu suy sụp, côhỏi:"Ba cậu, có khỏe không?"
Đồng Chu hơi ngẩng đầu:"Qua đời rồi."
Ôn Nhiễm sửng sốt, động tác của Đồng Chu cũng khôngngừng lại:"Qua đời hai tháng, hai tháng sau mẹ kế của mình tranh giành tàisản, cho nên mình phải lên tòa án mãi."
Giọng điệu nhẹ nhàng bâng quơ làm cho Ôn Nhiễm lạnh cảngười.Cô chỉ biết một Đồng Chunhiệt tình, vui vẻ, vậy người trước mặt giờ là ai?Ngữ khí lạnh bạc, khuôn mặtmột chút cũng không thay đổi.
Ôn Nhiễm khẽ nói:"Vậy cậu, nén bi thương."
Đồng Chu ừ một tiếng, đem mấy mảnh thủy tinh ra thùngrác, rồi ôm hành lý vào phòng, Ôn Nhiễm đứng trước cửa nhìn bạn dọn giường.Côkhông phải là một người thù dai, lại không phải một người biết chuyện mà vẫn tỏra vui vẻ, thân thiết, như Đồng Chu hiện tại, làm cho cô không thể nào mở miệngđược.Câu hỏi đó cứ day dứt mãi trong lòng.Nghĩ một chút, Ôn Nhiễm cầm hộp cơmđi ra.
"Chu Chu, mình đi mua cơm."Cô dừng lại, rồinói tiếp:"Cậu có muốn mình mua giúp không?"
Đồng Chu hơi nghiêng đầu:"Không cần, cám ơncậu."
Câu cám ơn này đã đem mối quan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chuyen-dung-cam-nhat/1961243/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.